Báu Vật Từ Miền Bắc (1)
Trong cuộc đời binh nghiệp đầy khói lửa của người lính Cao Xuân Phượng (sinh năm 1948, thuộc Sư đoàn 304), có những thứ giá trị hơn cả mọi huân chương. Đó là một kỷ niệm thắt nghẹn lòng trên dặm dài hành quân qua đất Quảng Ngãi, nơi ông đã trao đi một "báu vật".
Trong cuộc đời binh nghiệp đầy khói lửa của người lính Cao Xuân Phượng (sinh năm 1948, thuộc Sư đoàn 304), có những thứ giá trị hơn cả mọi huân chương. Đó là một kỷ niệm thắt nghẹn lòng trên dặm dài hành quân qua đất Quảng Ngãi, nơi ông đã trao đi một "báu vật".
Năm ấy, Sư đoàn 304 hành quân thần tốc xuyên qua những vùng đất còn đầy rẫy sự kiềm tỏa của kẻ thù. Mỗi khi đoàn quân áo xanh hiện ra dưới bóng cây rừng, người dân Quảng Ngãi lại bất chấp hiểm nguy ùa ra. Họ không chỉ tiếp tế dừa ngọt, bánh thơm, mà còn mang theo những nỗi niềm chất chứa suốt hàng thập kỷ chia cắt.
Giữa bụi đường mịt mù, những bà mẹ già gầy guộc chống gậy tre, đôi mắt mờ đục nhìn xoáy vào hàng quân rồi cất tiếng gọi lạc đi trong gió: "Con ơi, con của má đâu rồi?". Tiếng gọi ấy không chỉ tìm kiếm một cá nhân, mà là sự khát cầu hơi ấm của những đứa con giải phóng sau bao năm dài cách biệt.
Trong khoảnh khắc ấy, một bà cụ ngoài 80 tuổi đã níu lấy tay ông Phượng. Má không hỏi tìm ai, mà chỉ run run đưa ra một thỉnh cầu: "Con có tấm ảnh nào của cụ Hồ không? Cho má xin một tấm để làm kỷ niệm...".
Lời má hỏi như chạm vào nỗi đau của sự chia cắt hai miền. Giữa chiến trường, hành trang người lính chỉ có súng đạn và đôi dép cao su, lấy đâu ra bức chân dung trang trọng? Nhưng rồi, ông Phượng chợt nhớ đến tờ tiền miền Bắc xã hội chủ nghĩa vẫn được ông nâng niu trong ví như một mảnh linh hồn của quê hương gửi gắm. Ông trân trọng rút tờ tiền ra, chỉ vào hình ảnh Bác Hồ hiện lên đầy đức độ và thưa: "Con xin tặng má, có hình ảnh Bác Hồ đây má!".
Vừa nhìn thấy gương mặt vị lãnh tụ kính yêu trên tờ bạc miền Bắc, bà cụ bỗng khóc nấc lên như một đứa trẻ. Má ôm chầm lấy ông Phượng, đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy vuốt ve tấm hình Bác. Với má, đó không còn là một tờ tiền, mà là một "báu vật từ miền Bắc" – là minh chứng cho việc miền Bắc vẫn luôn ở bên má, là sự hiện diện của vị Cha già dân tộc mà má hằng đêm mơ thấy trong lời nguyện cầu thống nhất.
Cuộc hành quân lại tiếp tục, người chiến sĩ trẻ phải bước tiếp về phía tiền phương, nhưng ông biết mình đã để lại Quảng Ngãi một niềm tin sắt đá. Tờ tiền nhỏ bé ấy đã trở thành báu vật thiêng liêng, sưởi ấm lòng người mẹ già trong những ngày dài chờ đợi ngày hòa bình rực rỡ.



