BẢY NĂM TUỔI TRẺ VÀ KÝ ỨC KHÔNG QUÊN Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Ông Lương Tiến Hành có 7 năm tham gia chiến đấu, đặc biệt gắn bó với chiến trường Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến. Trải qua bom đạn và những mất mát của chiến tranh, ông trở về quê hương với những ký ức không thể nào quên về đồng đội. Ông là người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học (chất độc da cam/dioxin), mang theo những di chứng của chiến tranh suốt cuộc đời.

Có những năm tháng đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi khi nhắc lại, ký ức vẫn hiện về như mới hôm qua. Với ông Lương Tiến Hành, bảy năm tham gia chiến tranh là bảy năm tuổi trẻ gắn với bom đạn, với những cuộc hành quân và những người đồng đội đã cùng ông đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất. Đặc biệt, những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị luôn là ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời ông.
Tại Thành cổ Quảng Trị, ông cùng đồng đội phải đối mặt với những trận chiến vô cùng ác liệt. Giữa mưa bom, bão đạn, những người lính vẫn bám trụ, động viên nhau vượt qua khó khăn. Mỗi người đều hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và là niềm hy vọng về một ngày hòa bình. Trong rất nhiều ký ức của những năm tháng ấy, có một câu chuyện ông Hành nhớ nhất: lần vượt sông Thạch Hãn. Hôm đó, ông cùng đồng đội phải bơi qua sông. Dòng nước chảy mạnh, chiến trường lại vô cùng nguy hiểm. Đang bơi giữa dòng, ông bất ngờ bị nước cuốn. Càng cố gắng, dòng nước càng kéo ông đi. Trong lúc ấy, ông rất muốn kêu cứu. Nhưng ông không dám hét. Ông sợ quân địch nghe thấy tiếng động và phát hiện vị trí của mình. Vì thế, dù đang ở giữa dòng nước dữ, ông chỉ biết cố gắng chịu đựng, tiếp tục bơi và hy vọng có thể tự mình thoát khỏi nguy hiểm. Sức lực dần cạn kiệt. Có lúc ông tưởng mình không thể vượt qua được dòng sông. May mắn thay, một người đồng đội đã phát hiện và kịp thời lao ra cứu ông.
Khoảnh khắc được đồng đội đưa lên khỏi dòng nước là một trong những kỷ niệm ông không bao giờ quên. Trong chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội không phải điều gì xa xôi. Đó có thể là một cánh tay đưa ra giữa dòng nước, một người sẵn sàng bất chấp hiểm nguy để cứu đồng đội của mình.
Nhưng chiến tranh không chỉ để lại những ký ức.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông Hành đã bị phơi nhiễm chất độc da cam/dioxin. Chiến tranh kết thúc, ông trở về với gia đình, quê hương, nhưng những hậu quả của chiến tranh vẫn theo ông suốt cuộc đời. Đó là một vết thương không dễ nhìn thấy, nhưng luôn nhắc ông về những năm tháng đã đi qua.
Ông may mắn trở về, nhưng nhiều người đồng đội của ông thì không. Họ đã nằm lại trên những chiến trường, trong đó có những người mãi mãi gửi lại tuổi xuân nơi Thành cổ Quảng Trị. Mỗi khi nhớ về họ, ông không chỉ nhớ những trận đánh mà còn nhớ những con người đã cùng mình chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô và từng phút giây sinh tử. Bảy năm chiến tranh đã lấy đi của ông một phần tuổi trẻ, nhưng cũng để lại những bài học không bao giờ phai mờ: về lòng yêu nước, về sự hy sinh và đặc biệt là tình đồng chí, đồng đội.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Thành cổ Quảng Trị đã trở thành nơi để các thế hệ tìm về tưởng niệm những người đã hy sinh. Dòng sông Thạch Hãn vẫn lặng lẽ chảy, nhưng mỗi người từng đi qua nơi ấy đều hiểu rằng dưới dòng nước bình yên hôm nay là những câu chuyện của một thời máu lửa.
Câu chuyện của ông Lương Tiến Hành là câu chuyện của một người lính đã đi qua bảy năm “thời hoa lửa”, mang trên mình dấu tích của chiến tranh và chất độc da cam, nhưng vẫn trở về để kể lại những ký ức ấy cho thế hệ sau. Ông kể không phải để nói về riêng mình, mà để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là tuổi trẻ, máu và nước mắt của biết bao người lính.
Và có lẽ, điều ông mong muốn nhất là thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống thật xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã đánh đổi.
Bảy năm đã đi qua. Chiến tranh đã lùi xa. Nhưng ký ức về Thành cổ Quảng Trị, về dòng sông Thạch Hãn và về những người đồng đội năm xưa sẽ mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính Lương Tiến Hành.



