Bảy ngày làm vợ liệt sỹ, cả đời giữ trọn lời hứa
Bảy ngày làm vợ liệt sỹ, cả đời giữ trọn lời hứa
ợ liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là bà Đặng Thị Xơ, năm nay đã 75 tuổi. Bà sống một mình trong căn nhà tình nghĩa nằm sâu trong con ngõ nhỏ thuộc thôn Văn Hanh, xã Lê Lợi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình (cũ), nay là tỉnh Hưng Yên.
Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, gọn gàng, gian giữa kê một bàn thờ, bên trên đặt di ảnh liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Hai ông bà không có con, nói đúng ra là chưa kịp có con, cũng không có lấy một tấm hình chụp chung.
Thứ duy nhất ông để lại cho bà là 10 trang thư ông gửi về lúc còn sống, nay được phục chế và đóng khung cẩn thận như một kỉ vật vô giá.Nhớ về kí ức cách đây đã hơn 50 năm, bà Xơ kể lại: Cả hai ông bà sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê lúa Thái Bình, ở hai xóm cạnh nhau. Ông Huỳnh là con út trong gia đình có ba anh chị em. Bố ông mất từ khi ông chưa chào đời, mọi công việc gia đình đều một tay người mẹ gánh vác.
Năm 1970, hai người quen biết nhau, rồi đem lòng yêu nhau. Bà Xơ năm ấy vừa tròn đôi mươi, là công nhân thợ máy Hợp tác xã nông nghiệp Lê Lợi. Còn chàng trai Lê Văn Huỳnh khi ấy 21 tuổi, là sinh viên Đại học Xây dựng.
Hai bên gia đình nhiều lần giục cưới, nhưng hai ông bà đều lần khất, vì cả hai đã hẹn ước đợi ông Huỳnh học xong ra trường mới tính chuyện cưới xin.Năm 1972, nhà trường thông báo ông Huỳnh sắp phải lên đường nhập ngũ. Được gia đình động viên, hai ông bà quyết định làm lễ cưới.
Đám cưới diễn ra ngày 2/1/1972. Khi đó ông Huỳnh 23 tuổi, đang là sinh viên năm 4, còn bà Xơ 22 tuổi.
Ngày đó cả hai gia đình đều nghèo nên đám cưới tổ chức đơn giản nhất có thể: Không cỗ bàn, loa đài, thuốc lá, cũng không có lấy bộ quần áo mới, thậm chí cả ảnh cưới cũng không chụp, chỉ có ca nước chè mời bà con họ hàng, làng xóm đến chung vui.
Vừa cưới được 3 ngày thì ông Huỳnh phải lên trường. Bà Xơ vẫn nhớ, khi ông đi, bà gói gém 27 đồng tiền mừng cưới đưa ông mang đi để đóng học, mua giấy bút, quần áo.
Tết Nguyên đán năm đó, ông được nghỉ về nhà thêm 3 ngày nữa là 6 ngày. Trước khi lên đường vào Nam chiến đấu, ông về nhà thăm vợ được nửa ngày rồi ra đi mãi mãi không trở về. Cộng cả ba lần, hai vợ chồng mới chỉ ở bên nhau vỏn vẹn chưa đầy... 7 ngày!Nói đến đây, đôi mắt bà Xơ đã nhòe đi vì nước mắt. Khẽ đưa tay lau đôi mắt ngấn lệ, bà Xơ nhớ lại: "Bữa cơm cuối cùng ở nhà chỉ có hai vợ chồng. Không ai nói với nhau câu nào, chỉ lặng lẽ ngồi khóc! Bởi khi đó chiến tranh ác liệt, không ai biết người ra đi có ngày trở về hay không?!"
Sau bữa cơm cuối cùng ấy, khoảng 2 giờ chiều, ông đạp xe sang Nam Định (cũ) để lên tàu vào Nam chiến đấu. Lúc đi, hành trang của ông cũng không có gì. Ông dặn vợ ở nhà thay ông chăm sóc mẹ; đi làm cẩn thận, lỡ có gãy chân gãy tay sau này cả hai vợ chồng thành thương binh không ai chăm nom.
Và lần gặp đó... cũng là lần gặp cuối cùng của hai người!
Trên đường vào Nam, đều đặn mỗi tháng ông đều gửi thư về cho gia đình. Có những lá thư mở ra, chữ đều đã nhòe đi vì nước mắt. Còn người ở nhà khi đọc thư cũng chỉ khóc.
Bức thư cuối cùng gia đình nhận được tháng 11/1972. Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh hy sinh ngày 2/1/1973, đúng ngày kỉ niệm tròn một năm ngày cưới.
Lá thư đặc biệt nhất, được ông viết tháng 9/1972, sau đó bỏ vào ba lô. Sau khi ông hy sinh, đơn vị có gửi về cho gia đình, nhưng không đưa cho bà Xơ vì sợ bà đau buồn mà gửi người chị chồng cất giữ.Mãi đến năm 1975, khi đó là rằm tháng 7, mẹ chồng bà bảo các con mang hóa (đốt) các di vật đó đi để ông Huỳnh ra đi mát mẻ. Lúc đó người nhà mới phát hiện bức thư nhàu nát ở dưới đáy ba lô.
Đầu thư, ông Huỳnh gửi mẹ:
"Mẹ kính mến! Con rất hiểu đời mẹ đã khổ nhiều, nay bao hy vọng nuôi con khôn lớn, song vì đất nước có chiến tranh thì mẹ ơi hãy lau nước mắt cho đời trẻ lâu, sống đến ngày đón mừng chiến thắng.
Con đi mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu, coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ, mẹ đừng buồn cho linh hồn con được thoải mái bay đi… Thôi nhé mẹ đừng buồn coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau".



