BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (229)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người gác đèn bên bến sông
Năm 1972, ở một bến phà nhỏ giữa miền Trung, có một ông lão tên Tư làm nhiệm vụ thắp đèn tín hiệu mỗi đêm.
Công việc của ông tưởng chừng đơn giản: khi trời tối, ông ra cột đèn bên bờ sông, che chắn ánh sáng thật kỹ để những chuyến phà chở người và hàng hóa biết đường cập bến. Nhưng trong thời chiến, ánh đèn nhỏ ấy có thể trở thành mục tiêu cho máy bay địch nếu sơ suất.
Đêm nào ông cũng có mặt đúng giờ, bất kể mưa gió.
Người trong vùng thường hỏi:
— Ông già rồi, sao không nghỉ ngơi?
Ông chỉ cười:
— Nếu tôi nghỉ một đêm, biết đâu có người không về được nhà.
Một tối cuối năm, mưa như trút nước. Tin báo có đoàn xe chở thuốc men cần qua sông gấp để kịp đưa ra tiền tuyến. Nhưng gió lớn làm đổ cột đèn tín hiệu.
Không có đèn, phà không dám sang bờ.
Ông Tư liền khoác áo mưa, cầm chiếc đèn bão duy nhất còn sáng, lội ra mép sông. Ông đứng đó suốt nhiều giờ, giơ cao ngọn đèn làm tín hiệu cho từng chuyến phà.
Mưa quất vào mặt, nước sông lạnh buốt đến tận xương.
Chuyến cuối cùng cập bến an toàn thì trời gần sáng. Đoàn xe tiếp tục lên đường.
Người ta tìm ông Tư để đưa về nghỉ, nhưng ông đã ngồi tựa gốc cây bên bờ sông, tay vẫn giữ chặt chiếc đèn bão đã tắt.
Ông mất vì kiệt sức.
Sau chiến tranh, bến phà không còn hoạt động nữa. Một cây đèn bằng đá được dựng lên bên bờ sông để tưởng nhớ người gác đèn năm ấy.
Khách qua đường thường thắc mắc vì sao tượng đài ấy nhỏ bé đến vậy.
Người dân địa phương chỉ đáp:
— Vì ánh sáng ông để lại không nằm ở cây đèn. Nó nằm trong những người đã được ông đưa qua sông an toàn.
Và nhiều năm sau, mỗi khi kể chuyện về thời hoa lửa, người ta vẫn nhắc đến ông lão gác đèn với lòng biết ơn sâu sắc.



