Bài viết

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (232)

Ninh Bình24/06/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LỜI HẸN ƯỚC TRÊN VÁCH ĐÁ TRƯỜNG SƠN

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại là nơi chứng kiến biết bao câu chuyện cảm động về tình đồng chí, tình yêu và ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên xung fallen (TNXP). Câu chuyện dưới đây kể về một "lời hẹn ước" vượt qua bom đạn của một tiểu đội TNXP tại ngã ba Đồng Lộc.

1. Cuộc gặp gỡ giữa rừng bom

Năm 1968, tại một tọa độ lửa trên tuyến đường chiến lược, tiểu đội của chị Hà (quê Nghệ An) có nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Giữa cái nắng cháy da và những trận oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ, niềm vui duy nhất của các cô gái tuổi mười chín, đôi mươi là những lá thư từ hậu phương và những bài ca máy sau giờ phá bom.

Một chiều tháng 6, một đoàn xe vận tải quân sự đi qua tọa độ của tiểu đội Hà quản lý. Xe của anh Bình – một chiến sĩ lái xe trẻ tuổi – chẳng may bị hỏng lốp ngay gần trận địa. Trong lúc chờ sửa xe, Bình đã gặp Hà. Giữa tiếng cao xạ ầm trời, họ chỉ kịp trao nhau ngụm nước suối và những lời hỏi thăm vội vã về quê hương. Hà cười, nụ cười rạng rỡ xóa tan đi khói bom xám xịt trên khuôn mặt lấm lem bùn đất.

2. Lời hẹn ước trên vách đá

Trước khi xe tiếp tục lăn bánh vào miền Nam ruột thịt, Bình lấy từ trong túi áo ra một chiếc chiếc lược được làm từ mảnh xác máy bay Mỹ, trao vào tay Hà và nói:"Chờ anh nhé! Thắng trận miền Nam, anh nhất định sẽ ra đón em về!”

Hà không nói gì, chỉ gật đầu mạnh mẽ. Cô dùng một mảnh đá sắc, khắc vội lên vách đá bên cạnh hầm trú ẩn một ký hiệu nhỏ – hình một ngôi sao và hai chữ cái tên của họ lồng vào nhau, như một lời thề son sắt của tuổi trẻ thời hoa lửa.

3. Sự hy sinh anh dũng và Ngọn lửa bất tử

Chỉ vài ngày sau cuộc gặp gỡ định mệnh đó, một trận bom tọa độ tàn khốc dội xuống trận địa. Hà cùng các đồng đội trong tiểu đội đã kiên cường bám trụ để giữ vững mạch máu giao thông. Khi loạt bom dứt, vách đá Trường Sơn bị sạt lở nghiêm trọng. Hà đã ngã xuống ngay cạnh vách đá nơi cô khắc lời hẹn ước, khi tuổi đời còn rực rỡ như hoa hướng dương.

Hòa bình lập lại, anh Bình may mắn sống sót trở về sau hàng trăm chuyến xe vào sinh ra tử. Anh quay lại vách đá năm xưa, tìm lại ký hiệu cũ giờ đã bị rêu phong che phủ. Anh đặt chiếc lược năm nào lên nấm mộ của người con gái thanh niên xung phong, nước mắt hòa cùng lòng biết ơn vô hạn.

Ý nghĩa câu chuyện:

Câu chuyện là minh chứng cho tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của thế hệ trẻ Việt Nam. Giữa làn ranh mong manh của sự sống và cái chết, những người ĐVTN thời kỳ ấy vẫn giữ trọn vẹn sự lạc quan, tình yêu trong sáng gắn liền với tình yêu Tổ quốc vĩ đại. Đó chính là ngọn lửa tiếp sức cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (232) | Câu chuyện thời hoa lửa