Bài viết

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (242)

Ninh Bình24/06/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA : “ NGỌN LỬA TUỔI MƯỜI TÁM Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ . ”

Nhắc đến thời hoa lửa, người ta không thể quên những năm tháng khốc liệt của Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị 1972 – nơi từng tấc đất đều thấm mồ hôi, máu và cả tuổi trẻ của biết bao người lính.

Trong số đó có những chàng trai vừa tròn mười tám, đôi mươi, rời ghế nhà trường để khoác lên mình màu áo lính. Họ chưa kịp sống hết những ước mơ rất đỗi bình thường: thi đại học, đi dạo phố, viết những dòng thư tình đầu đời… nhưng đã bước vào chiến trường như một lựa chọn không thể quay đầu.

Có một chiến sĩ trẻ thuộc đơn vị thông tin liên lạc, được giao nhiệm vụ giữ mạch liên lạc giữa các cứ điểm trong Thành cổ. Công việc tưởng chừng “bình thường” nhưng lại vô cùng nguy hiểm, vì chỉ cần một đường dây bị đứt là cả mặt trận có thể rơi vào bị động.

Ngày nào cũng vậy, cậu băng qua những con đường đầy bom đạn, ôm theo cuộn dây điện thoại và chiếc máy liên lạc nặng trĩu. Có khi đang nối dây thì pháo địch dội xuống, đất đá tung lên mù mịt, nhưng cậu vẫn nằm rạp xuống, chờ yên rồi lại tiếp tục công việc. Nhiều lúc, tay bị thương, áo rách, nhưng cậu vẫn cố giữ lấy dây thông tin như giữ lấy “mạch sống” của đồng đội.

Trong những đêm mưa, Thành cổ chìm trong nước và bùn. Hầm hào chật hẹp, lạnh buốt. Các chiến sĩ trẻ ngồi sát bên nhau, chia nhau từng miếng lương khô khô cứng. Có người lôi từ túi áo ra bức thư chưa kịp gửi, đọc lặng im trong ánh đèn dầu leo lét. Có người chỉ nói một câu rất khẽ: “Nếu mai mình không còn, nhớ kể lại cho gia đình mình là mình đã sống tử tế.”

Điều khiến nhiều người sau này nhắc lại không phải chỉ là sự khốc liệt, mà là tinh thần rất trẻ trong họ. Họ vẫn biết sợ, vẫn biết nhớ nhà, nhưng không ai lùi bước. Có người ngã xuống khi chưa kịp ghi tên mình vào tuổi trưởng thành, nhưng lại kịp ghi tên vào lịch sử.

Sau 81 ngày đêm, Thành cổ gần như bị san phẳng. Nhưng chính nơi ấy đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh. Những người lính trẻ ấy, nếu có thể trở lại, có lẽ vẫn chỉ là những học sinh bình thường — nhưng trong thời khắc lịch sử, họ đã sống một cuộc đời phi thường.

Câu chuyện ấy được gọi là “thời hoa lửa” vì nó vừa rực rỡ như tuổi trẻ, vừa cháy lên trong bom đạn. Và đến hôm nay, mỗi khi nhắc lại, người ta không chỉ nhớ về chiến tranh, mà còn nhớ về một thế hệ đã chọn Tổ quốc thay vì riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn