Bài viết

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (300)

Ninh Bình24/06/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa

Mùa hè năm ấy, bầu trời quê tôi đỏ rực màu hoa phượng. Những chùm hoa nở dọc con đường làng như những ngọn lửa nhỏ cháy lên trong nắng. Đó cũng là mùa hè cuối cùng của tuổi học trò.

Nhóm bạn chúng tôi gồm năm người thân thiết. Ngày nào cũng vậy, sau giờ học, cả nhóm lại đạp xe ra bờ sông, ngồi dưới gốc phượng già và kể cho nhau nghe những ước mơ của mình. Hùng muốn trở thành bác sĩ, Lan muốn làm cô giáo, còn tôi chỉ mong được đi thật xa để khám phá thế giới.

Thế nhưng, thời gian chẳng bao giờ đứng lại. Ngày chia tay cuối cấp đến nhanh hơn chúng tôi tưởng. Sân trường ngập sắc đỏ hoa phượng. Tiếng ve kêu râm ran như muốn níu kéo những ngày tháng vô tư ấy.

Trong buổi lễ bế giảng, cô chủ nhiệm nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vừa tự hào vừa lưu luyến. Cô nói:

— Các em hãy giữ trong tim mình những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Dù mai này đi đâu, làm gì, hãy nhớ rằng tình bạn và những ước mơ hôm nay sẽ là ngọn lửa soi đường cho các em.

Lời cô khiến nhiều đứa trong lớp rưng rưng. Chúng tôi ôm nhau, trao nhau những cuốn lưu bút đầy chữ viết nguệch ngoạc nhưng chứa đựng biết bao tình cảm chân thành.

Mười năm sau, chúng tôi có dịp trở về trường cũ. Gốc phượng già vẫn đứng đó, tỏa bóng mát trên sân trường. Mỗi người đã đi một con đường khác nhau, nhưng khi gặp lại, cảm giác thân quen vẫn nguyên vẹn như ngày nào.

Nhìn những cánh phượng đỏ bay trong gió, tôi chợt hiểu rằng 'thời hoa lửa' không chỉ là tuổi học trò với sắc đỏ của hoa phượng và tiếng ve mùa hạ. Đó còn là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, khi trong tim mỗi người đều cháy lên những ước mơ, khát vọng và tình bạn trong sáng không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn