Cựu chiến binh

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý

An một niềm tin kỳ lạ

Ninh Bình16/04/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (BCH Đoàn phường Nguyễn Uý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, nơi con suối Đá Rền vẫn ngày đêm chảy qua những rặng sim tím, có một đơn vị thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ mở đường Trường Sơn. Trong số họ có An, chàng trai mới đôi mươi, rời làng quê bên sông La để lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc.

Những ngày đầu vào chiến khu, An không thể quên được cảm giác khói bom cay nồng, đất đá rung chuyển, còn tiếng máy bay gầm rú như xé toạc bầu trời. Nhưng lạ thay, trong gian nguy ấy, người thanh niên xung phong vẫn sống bằng một niềm tin kỳ lạ: tin vào ngày đất nước yên bình.

Mỗi buổi chiều, sau khi san một đoạn đường dốc đứng, mọi người ngồi nghỉ trên triền núi, nhìn mặt trời lặn xuống rừng già. Chị Lựu, tổ trưởng, hay đọc mấy câu thơ mà cả đội đều thuộc lòng:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai.”

Cả đội ừ à cười, nhưng trong mỗi người, những câu thơ ấy như ngọn lửa giữ tâm can.

Một đêm mưa lớn, đường bị bom đánh sập. Đội của An nhận nhiệm vụ thông tuyến trước sáng hôm sau. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau, gật đầu. Mưa táp vào mặt rát như dao, đất sạt liên tục, nhưng tiếng cuốc, tiếng xẻng vẫn đều đặn chan vào nhau. Đến gần sáng, cả đoàn đứng lặng khi thấy con đường đã được khơi thông – không ai nhận công, bởi đó là điều họ làm bằng cả trái tim tuổi hai mươi.

Sau chiến dịch ấy, đơn vị nhận thêm nhiều nhiệm vụ quan trọng. Không phải ai cũng trở về nguyên vẹn. Có người nằm lại trong rừng già, có người mang trong mình những vết thương không bao giờ lành. Riêng An, một lần trở lại cung đường đã thi công, nhìn thấy rừng Trường Sơn xanh ngút trong nắng sớm, anh bỗng cảm nhận rất rõ: tuổi trẻ của mình đã gửi lại nơi đây – nơi “hoa lửa” đã thử thách nhưng cũng tôi luyện nên ý chí của một thế hệ.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, An về lại con suối cũ. Trên bờ suối giờ có tấm bia ghi tên những đồng đội đã hy sinh. Anh đặt bó sim tím, thầm thì:

“Chúng tôi đã sống một thời rực rỡ,
Thời của niềm tin lớn hơn bom đạn,
Thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn