BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (319)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Tháng 7 năm 1968, bầu trời Hà Tĩnh rực lửa. Ngã ba Đồng Lộc - nơi giao của đường 15A và đường 12 - trở thành “yết hầu” của tuyến đường Hồ Chí Minh. Mỗi ngày, hàng trăm chuyến xe chở vũ khí, lương thực từ miền Bắc vào chi viện cho chiến trường miền Nam. Và mỗi ngày, máy bay địch cũng quần thảo, ném bom không ngớt để cắt đứt mạch máu giao thông này.
Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55 khi đó có 10 cô gái. Lớn nhất 24 tuổi, nhỏ nhất mới 17. Các chị từ khắp các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa tình nguyện lên đây. Nhiệm vụ của các chị tưởng đơn giản: san lấp hố bom, thông đường cho xe qua. Nhưng “đơn giản” ấy đổi bằng máu và nước mắt.
Ngày nào cũng vậy, từ 4 giờ sáng, khi trời còn tối đen, 10 cô gái đã đội đèn pin ra trận địa. Bom vừa dứt là các chị lao ra. Người cuốc, người xẻng, người vác đá, người kéo cây. Tiếng bom gầm, tiếng đá lở, tiếng các chị đếm nhịp “1, 2, 3… dô!” vang lên át cả tiếng máy bay. Có những hố bom rộng 10m, sâu 3m, vừa lấp xong thì bom khác lại trút xuống. Các chị lại đào, lại lấp. Áo quần các chị không còn màu gốc, chỉ còn màu đất đỏ và mùi thuốc bom.
Tối đến, các chị chui vào hầm chữ A ngủ tạm. Hầm nào cũng chật ních, mưa dột, chuột bọ. Nhưng trong tiếng bom, các chị vẫn hát, vẫn kể chuyện cho nhau nghe. Chị Hồ Thị Cúc, 21 tuổi, hay hát ru: “Ngủ đi con, ngủ cho ngoan…”. Chị Võ Thị Hợi 18 tuổi lại hay đọc thơ cho cả tiểu đội nghe. Các chị bảo nhau: “Mình phải sống để mở đường cho xe vào Nam. Miền Nam đang chờ”.
Ngày 24/7/1968, trời oi ả lạ thường. Lúc 16h30, tốp máy bay Mỹ ập đến dội bom liên tục. Vừa dứt đợt bom, các chị lao ra như mọi ngày. Đúng 17h, một loạt bom nữa trút xuống. Lần này, quả bom nổ ngay giữa đội hình. 10 cô gái ngã xuống, tuổi đời còn chưa kịp yêu, chưa kịp lập gia đình. Hố bom chôn vùi tuổi xuân các chị, nhưng không chôn vùi được con
đường. Ngay đêm đó, đồng đội lại tiếp tục san lấp, xe vẫn nối đuôi nhau vào Nam.
Mười năm sau chiến tranh, hài cốt các chị mới được quy tập về bên nhau tại Nghĩa trang Đồng Lộc. Trên bia mộ chung chỉ ghi vỏn vẹn: “Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55. Hy sinh ngày 24/7/1968”.
Các chị đã đi, nhưng câu chuyện về 10 trái tim không sợ bom đạn vẫn còn mãi. Tuổi 17-24, các chị chọn đứng giữa lằn ranh sống chết để giữ vững mạch đường. Các chị dạy thế hệ chúng ta hôm nay một bài học: Tuổi trẻ có thể nhỏ bé, nhưng lý tưởng thì không bao giờ nhỏ bé.



