BCH Đoàn phường Nguyễn Úy (77)
“Cánh én thép trên bầu trời”
Năm 1966, bầu trời miền Bắc rực lửa bởi những trận không chiến ác liệt của cuộc chiến tranh. Trên đường băng của một sân bay dã chiến, đại úy Nguyễn Văn Bảy bước lên chiếc MiG-17 quen thuộc.
Xuất thân từ một người nông dân Nam Bộ, ít ai có thể ngờ rằng ông lại trở thành một phi công tiêm kích lừng danh. Nhưng chiến tranh đã đưa ông đến với bầu trời — nơi mỗi quyết định chỉ diễn ra trong tích tắc, và ranh giới giữa sống và chết mong manh hơn bao giờ hết.
Tiếng động cơ gầm lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Chiếc MiG-17 lao vút lên không trung. Chỉ ít phút sau, ông phát hiện biên đội máy bay Mỹ đang tiến vào. Không do dự, ông cùng đồng đội nhanh chóng cơ động, lợi dụng địa hình và mây trời để tiếp cận.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, thời gian dường như chậm lại. Ông khóa mục tiêu, siết cò. Một chiếc máy bay đối phương trúng đạn, bốc cháy rồi lao xuống. Nhưng không có chỗ cho sự vui mừng — những chiếc khác đang truy đuổi phía sau.
Bằng kinh nghiệm và sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, ông lách qua vòng vây, đưa máy bay trở về căn cứ an toàn.
Những trận đánh như thế lặp lại nhiều lần. Dần dần, cái tên Nguyễn Văn Bảy trở thành nỗi e dè đối với đối phương. Ông bắn rơi nhiều máy bay, trở thành một trong những “át chủ bài” của không quân Việt Nam.
Thế nhưng, khi chiến tranh kết thúc, ông không chọn cuộc sống hào nhoáng. Ông trở về quê, lại làm một người nông dân giản dị như trước. Ông ra đồng, chăm ruộng, nuôi cá — như thể bầu trời rực lửa năm nào chỉ là một giấc mơ xa.
Một lần, có người hỏi:
“Ông có tự hào về những chiến công của mình không?”
Ông chỉ cười hiền:
“Chiến tranh qua rồi, điều đáng quý nhất là mình còn sống… và đất nước được yên bình.”



