“BÉ ĐI” – CẬU BÉ 12 TUỔI VÀ CÁI TÊN GẮN VỚI MỘT LỜI THỀ
Phạm Ngọc Hà
Câu chuyện về Anh hùng LLVTND Ngô Tùng Chinh
Có một cậu bé tham gia cách mạng khi mới 12 tuổi.
Cậu có bí danh rất đặc biệt:
Bé Đi.
“Bé” vì khi ấy còn nhỏ.
Còn “Đi” mang một ý nghĩa khác: đi đến bất kỳ nơi nào Tổ quốc cần, nơi tổ chức phân công và sẵn sàng cống hiến cho cuộc đấu tranh.
Cậu bé ấy tên thật là Ngô Tùng Chinh.
Tuổi thơ của Ngô Tùng Chinh không giống tuổi thơ của nhiều đứa trẻ hôm nay.
Khi chiến tranh bao trùm quê hương, cậu sớm được tiếp xúc với những người hoạt động cách mạng và tham gia công việc phù hợp với lứa tuổi.
Nhưng càng lớn, nhiệm vụ càng khó khăn hơn.
Từ một cậu bé liên lạc, Ngô Tùng Chinh dần trưởng thành trong phong trào cách mạng.
Có một điều đặc biệt trong câu chuyện của ông:
Tuổi nhỏ không đồng nghĩa với ý chí nhỏ.
Năm 12 tuổi, ông đã bước vào con đường cách mạng.
Sau đó, ông phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh và sự truy bắt của đối phương. Ông từng bị tòa xử vắng mặt và bị tuyên án 10 năm khổ sai, 5 năm biệt xứ.
Những năm tháng ấy chắc hẳn đã khiến cậu bé ngày nào trưởng thành nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng điều không thay đổi là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Bởi chính cái tên “Bé Đi” đã nói lên lựa chọn của ông.
Đi bất cứ nơi đâu.
Làm bất cứ nhiệm vụ nào được giao.
Miễn là có thể góp sức cho đất nước.
Sau những năm tháng chiến tranh, Ngô Tùng Chinh tiếp tục cống hiến và trưởng thành trong lực lượng cách mạng.
Tên tuổi ông sau này được ghi nhận với danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhìn lại cuộc đời ông, điều khiến người trẻ hôm nay suy nghĩ không chỉ là những năm tháng chiến tranh.
Mà là câu hỏi:
Một người trẻ có thể làm được gì khi đất nước cần?
Ngô Tùng Chinh đã trả lời câu hỏi ấy bằng chính cuộc đời mình.
Từ một cậu bé 12 tuổi.
Đến một người chiến sĩ.
Từ cái tên “Bé Đi”.
Đến một người anh hùng.
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi.
Có thể làm những con đường năm xưa thay đổi.
Nhưng một lời hứa với quê hương thì có thể sống mãi.
“Bé Đi” – một cái tên nhỏ, nhưng một ý chí lớn.



