Bế Văn Đàn (7)
Câu chuyện khắc họa hình ảnh bất tử của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bế Văn Đàn trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954. Qua ngòi bút đầy cảm xúc, tác phẩm tái hiện lại trận chiến ác liệt tại mào gà Mường Pồn, nơi người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng đã dũng cảm lấy thân mình làm giá súng để đồng đội tiếp tục nhả đạn vào quân thù. Đây là khúc tráng ca hào hùng về tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, góp phần giáo dục lòng yêu nước và truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay
Tiếng súng trên đỉnh Mường Pồn
Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong sương mù và mưa phùn giá rét. Chiến dịch Điện Biên Phủ đang bước vào những giai đoạn cam go nhất. Đại đội 674 của Bế Văn Đàn nhận lệnh phải hành quân cấp tốc để bao vây, chặn đánh một cánh quân tinh nhuệ của địch đang rút chạy về phía Mường Pồn.
Đường ra trận hiểm trở, dốc cao thẳng đứng, bùn lầy ngập đến gối, nhưng trong ánh mắt của người chiến sĩ trẻ quê cao bằng ấy chưa từng gợn một chút dao động.
Trận chiến ác liệt
Khi đại đội vừa đặt chân đến địa bàn, địch đã phát hiện và điên cuồng dội bom. Tiếng đại bác nổ rung chuyển cả một vùng trời, khói thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với mùi đất đá bị cày xới. Địch cậy có hỏa lực mạnh, liên tục tổ chức các đợt phản công dữ dội nhằm đẩy lùi quân ta.
Trận đấu súng kéo dài từ sáng đến quá nửa chiều. Lực lượng của ta tổn thất nghiêm trọng. Đại đội phó bị thương nặng, khẩu đội súng máy chỉ còn lại một mình đồng chí Chu Văn Pù đang bắn trả bẻ gãy các đợt xung phong của địch. Nhưng lúc này, khẩu trung liên của anh Pù bỗng khựng lại. Địa hình trống trải, không có chỗ đặt giá súng, mà quân địch thì đang hò hét bò lên mỗi lúc một gần.
"Bắn! Phải chặn chúng lại, không cho chúng tiến lên!" — Tiếng thét của người chỉ huy như nghẹn lại trong bom đạn.
Quyết định bất tử
Nhìn thấy người đồng đội của mình đang loay hoay trong bất lực, Bế Văn Đàn không một chút do dự. Anh lao qua làn mưa đạn, áp sát vị trí của Chu Văn Pù. Không có một ụ đất, không có một thân cây nào đủ vững chãi để làm điểm tựa.
Bế Văn Đàn đưa hai tay ra, ghì chặt lấy hai chân giá súng vào vai mình, hét lớn:
"Pù! Bắn đi! Đâm thẳng vào ngực chúng nó mà bắn!"
Chu Văn Pù bàng hoàng, tay run lên:
"Không được, Đàn ơi! Bắn thế anh chết mất!"
"Kẻ thù trước mặt, cứu nước là trên hết! Bắn ngay!" — Ánh mắt Bế Văn Đàn rực lửa, giọng nói đanh thép như một mệnh lệnh không thể lay chuyển.
Tiếng súng trung liên lại vang lên xé toạc không gian. Loạt đạn căng thẳng trút thẳng vào đội hình quân địch, quật ngã hàng chục tên, bẻ gãy hoàn toàn đợt tấn công điên cuồng của chúng. Nhưng sức giật dữ dội của khẩu súng máy cùng hai vết thương chí mạng từ đạn địch đã khiến Bế Văn Đàn kiệt sức. Anh ngã xuống ngay trên mảnh đất mào gà Mường Pồn khi tay vẫn còn ghì chặt lấy thân súng.
Khúc tráng ca còn mãi
Bế Văn Đàn hy sinh khi mới bước sang tuổi 22, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Anh ngã xuống, nhưng tấm thân làm giá súng của anh đã trở thành một ngọn núi vững chãi, tiếp thêm ngọn lửa căm thù và ý chí quyết chiến cho toàn quân để làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Ngày nay, câu chuyện về người con của núi rừng Cao Bằng vẫn được kể lại như một huyền thoại. Đó không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm, mà là biểu tượng của một thế hệ cha anh đã hiến dâng cả xương máu để đổi lấy độc lập, tự do và hòa bình cho dải đất hình chữ S hôm nay.



