BẾ VĂN ĐÀN: ĐÔI VAI NÂNG KHẨU SÚNG GIỮA ĐIỆN BIÊN
Câu chuyện được kể qua lời của một chiến sĩ cùng đơn vị với Bế Văn Đàn trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa trận đánh ác liệt, khi hỏa lực địch ngăn cản bước tiến của bộ đội ta, Bế Văn Đàn đã không quản hiểm nguy, dùng chính thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng của đồng đội. Hành động anh dũng ấy đã góp phần giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ và trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Tháng 3 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ rung chuyển bởi tiếng pháo ngày đêm.
Tôi là một chiến sĩ trong đơn vị tham gia trận đánh vào cứ điểm của quân Pháp. Những ngày ấy, ai cũng hiểu rằng mỗi mét chiến hào giành được đều phải đổi bằng máu.
Đêm hôm đó, đơn vị chúng tôi nhận lệnh tiến công một vị trí phòng thủ quan trọng của địch.
Trước giờ xuất kích, Bế Văn Đàn ngồi cạnh tôi trong chiến hào.
Anh vừa lau khẩu súng vừa cười:
"Ráng lên nhé, đánh thắng trận này thì Điện Biên sẽ gần hơn một bước."
Tôi gật đầu.
Trong ánh sáng mờ của ngọn đèn dầu, khuôn mặt anh hiện lên bình thản lạ thường.
Nửa đêm, pháo binh ta bắt đầu bắn cấp tập.
Mặt đất rung lên từng hồi.
Ngay sau đó, bộ đội đồng loạt xung phong.
Chúng tôi lao khỏi chiến hào, bám theo các ụ đất để tiến lên.
Ban đầu mọi việc diễn ra thuận lợi.
Nhưng khi chỉ còn cách cứ điểm địch vài chục mét, một hỏa điểm bất ngờ khai hỏa dữ dội.
Đạn súng máy quét ngang mặt đất.
Nhiều chiến sĩ phải nằm ép sát xuống bùn đất.
Đơn vị bị chặn lại.
Khẩu trung liên của tổ chúng tôi được lệnh tiêu diệt hỏa điểm địch.
Thế nhưng trong lúc cơ động, giá súng bị hỏng.
Người xạ thủ loay hoay tìm điểm tựa nhưng không thể ngắm bắn chính xác.
Từng giây phút trôi qua đều vô cùng nguy hiểm.
Bất ngờ, Bế Văn Đàn bò tới.
Anh đã bị thương ở chân từ trước nhưng vẫn không chịu rời trận địa.
Nhìn thấy tình hình cấp bách, anh nói lớn:
"Đặt súng lên vai tôi!"
Người xạ thủ lắc đầu:
"Không được đâu! Nguy hiểm lắm!"
Bế Văn Đàn nghiêm giọng:
"Không còn thời gian nữa. Đặt lên đi!"
Nói rồi anh nằm sát xuống đất, ghì chặt người lại.
Khẩu trung liên được đặt lên vai anh.
Tiếng súng vang lên liên hồi.
Những loạt đạn chính xác lao về phía hỏa điểm địch.
Chỉ ít phút sau, ổ súng máy nguy hiểm nhất của quân Pháp đã bị tiêu diệt.
Tiếng còi xung phong vang lên.
Toàn đơn vị đồng loạt tiến lên.
Chúng tôi nhanh chóng đánh chiếm được mục tiêu.
Khi trận đánh kết thúc, tôi chạy đi tìm Bế Văn Đàn.
Anh vẫn nằm nguyên ở vị trí cũ.
Đôi vai còn in dấu vết của khẩu súng.
Nhưng anh đã mãi mãi không thể đứng dậy nữa.
Tôi lặng người.
Xung quanh, nhiều đồng đội cúi đầu xúc động.
Sự hy sinh của anh đã giúp cả đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ấy.
Mỗi lần nhắc đến Điện Biên Phủ, tôi lại nhớ tới hình ảnh người chiến sĩ dân tộc Tày với đôi vai vững chắc giữa làn đạn.
Đó không chỉ là đôi vai nâng khẩu súng.
Đó còn là đôi vai nâng đỡ niềm tin chiến thắng của đồng đội, góp phần làm nên bản anh hùng ca Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Tên tuổi Bế Văn Đàn sẽ mãi được các thế hệ người Việt Nam ghi nhớ như biểu tượng của tinh thần chiến đấu quên mình vì Tổ quốc.



