Bế Văn Đàn – Giá súng bằng chính vai mình
Giữa chiến trường khốc liệt, từng tấc đất đều phải giành giật. Đơn vị của Đàn đang bị địch áp đảo. Hỏa lực mạnh khiến bộ đội không thể ngẩng đầu lên.
Một khẩu súng máy cần được đặt cao để bắn trả, nhưng xung quanh không có điểm tựa. Nếu không có hỏa lực, cả đơn vị có thể bị tiêu diệt.
Không chút do dự, Đàn quỳ xuống, nói với đồng đội:
“Đặt súng lên vai tôi!”
Người lính kia chần chừ:
“Không được, nguy hiểm lắm!”
Đàn quát lớn:
“Bắn đi!”
Khẩu súng được đặt lên vai anh. Đạn từ phía địch bắn tới dồn dập. Mỗi viên đạn như xé toạc không khí. Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, làm điểm tựa cho đồng đội bắn trả.
Hỏa lực của ta dần áp đảo. Địch bị đẩy lùi.
Khi trận đánh kết thúc, người ta mới nhận ra Đàn đã hy sinh từ lúc nào, nhưng thân thể anh vẫn giữ nguyên tư thế—vai vẫn đỡ khẩu súng.
Hình ảnh ấy khiến tất cả lặng đi. Một con người đã biến chính mình thành “giá súng sống”, góp phần giữ vững trận địa.



