Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bế Văn Đàn học chữ cùng đồng đội

Chiều hôm ấy, sau giờ nghỉ, một vài người lính ngồi lại bên lán. Một chiến sĩ lấy ra một mảnh giấy và cây bút. Anh nói: – Ai biết chữ thì chỉ cho anh em chưa biết. Bế Văn Đàn ngồi xuống bên cạnh. Trên mảnh giấy là những chữ cái được viết ngay ngắn.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bế Văn Đàn học chữ cùng đồng đội

Chiều hôm ấy, sau giờ nghỉ, một vài người lính ngồi lại bên lán.

Một chiến sĩ lấy ra một mảnh giấy và cây bút.

Anh nói:

– Ai biết chữ thì chỉ cho anh em chưa biết.

Bế Văn Đàn ngồi xuống bên cạnh.

Trên mảnh giấy là những chữ cái được viết ngay ngắn.

Học trong những phút nghỉ

Một người lính trẻ cầm bút khá vụng về.

Anh viết đi viết lại một chữ nhưng vẫn chưa đúng.

Bế Văn Đàn nhìn rồi động viên:

– Cứ viết chậm thôi.

Người bạn hỏi:

– Cậu biết viết hết rồi à?

Đàn cười:

– Biết thêm được chữ nào thì tốt chữ ấy.

Một người khác góp chuyện:

– Sau này còn phải đọc được thư nhà nữa chứ.

Mọi người cùng cười.

Những con chữ giữa núi rừng

Không có bảng.

Không có bàn ghế.

Chỉ có một mảnh giấy nhỏ và chút ánh sáng bên lán.

Nhưng ai cũng chăm chú.

Người biết nhiều chỉ cho người biết ít.

Người viết đẹp sửa cho người viết chưa đẹp.

Có người đọc từng chữ.

Có người tập viết tên mình.

Bế Văn Đàn cũng ngồi học cùng mọi người.

Một ước mong giản dị

Một chiến sĩ nói:

– Tôi muốn sau này tự đọc được thư của mẹ.

Người bên cạnh đáp:

– Thế thì phải cố học.

Bế Văn Đàn gật đầu:

– Đúng. Biết chữ thì đọc được thư, viết được thư và hiểu thêm nhiều điều.

Mọi người lại cúi xuống mảnh giấy.

Ngoài kia, rừng núi vẫn im lặng.

Trong lán, những nét chữ nhỏ tiếp tục hiện lên.

Khi buổi học kết thúc

Trời tối dần.

Người phụ trách nhắc mọi người nghỉ để chuẩn bị nhiệm vụ ngày hôm sau.

Mảnh giấy được gấp lại cẩn thận.

Một người lính nhìn những dòng chữ vừa viết rồi cười:

– Hôm nay tôi viết được tên mình rồi.

Bế Văn Đàn vỗ vai bạn:

– Thế là tiến bộ rồi.

Mọi người vui vẻ đứng dậy.


Giữa những năm tháng chiến tranh, việc học chữ có thể diễn ra rất giản dị.

Không lớp học khang trang.

Không sách vở đầy đủ.

Nhưng khát vọng học tập vẫn tồn tại.

Một người biết chữ có thể đọc được thư từ quê nhà, viết lời hỏi thăm gia đình và tiếp nhận thêm kiến thức.

Câu chuyện về những người lính cùng học chữ vì thế gợi lên một điều đẹp đẽ:

Dù hoàn cảnh khó khăn, con người vẫn luôn hướng về tri thức và tương lai.

Và bên cạnh nhiệm vụ của người lính, những phút học chữ bên đồng đội cũng là những phút bình dị, giúp họ giữ lại niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình, khi mọi người có thể trở về và tiếp tục học tập, lao động trong cuộc sống mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn