Bài viết

Bế Văn Đàn: Khúc Tráng Ca Về Người Anh Hùng Lấy Thân Mình Làm Giá Súng

Tây Ninh13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” là một dấu mốc vàng chói lọi. Để làm nên kỳ tích ấy, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống, dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập tự do. Trong số những tượng đài bất tử ấy, anh hùng Bế Văn Đàn nổi lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song và tinh thần quyết chiến quyết thắng. Hình ảnh anh lấy thân mình làm giá súng không chỉ là một hành động anh hùng trong khoảnh khắc, mà đã trở thành một huyền thoại sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người con của dân tộc Tày tại vùng đất cách mạng Cao Bằng. Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự bóc lột của thực dân phong kiến, ý chí cách mạng đã sớm nảy nở trong lòng người thanh niên trẻ. Năm 1948, anh hăng hái lên đường nhập ngũ. Suốt những năm tháng chinh chiến, Bế Văn Đàn luôn thể hiện phẩm chất của một người chiến sĩ gương mẫu, từ một liên lạc viên cần mẫn đến một tiểu đội phó kiên trung, luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Đỉnh cao của sự hy sinh oanh liệt ấy chính là trận đánh tại Mường Pồn vào tháng 12 năm 1953, mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Lúc bấy giờ, đơn vị của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chặn đánh quân Pháp rút lui từ Lai Châu về Điện Biên Phủ. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt và không cân sức. Địch huy động pháo binh và máy bay ném bom dữ dội hòng mở đường máu, trong khi quân ta kiên quyết giữ vững trận địa.

Trong khói lửa mịt mù, lực lượng của ta chịu tổn thất nặng nề, nhiều đồng chí hy sinh và bị thương. Khi ấy, khẩu đại liên của đơn vị – hỏa lực chủ lực để ngăn chặn bước tiến của địch – gặp khó khăn vì xạ thủ hy sinh và không có chỗ đặt súng thuận lợi do địa hình trống trải. Quân địch đang điên cuồng phản công, nếu không có hỏa lực ngăn chặn, toàn đơn vị sẽ lâm vào tình thế nguy hiểm.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, một quyết định phi thường đã ra đời. Bế Văn Đàn đã lao đến bên đồng chí Chu Văn Pù – người đang giữ khẩu đại liên – và dõng dạc hô lớn: “Kẻ thù trước mặt, đồng chí hãy đặt súng lên vai tôi mà bắn!”. Mặc cho đồng đội do dự vì sự nguy hiểm, anh vẫn kiên quyết thúc giục. Anh quỳ xuống, hai tay bám chặt vào mặt đất, dùng đôi vai gầy của mình làm giá đỡ cho khẩu súng.

Tiếng súng đại liên vang lên đanh thép, trút bão lửa vào đội hình quân địch. Mỗi phát đạn rung chuyển cả cơ thể, hơi nóng và tiếng nổ xé lòng ngay sát tai, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng đồng. Anh nén đau, chịu đựng những vết thương đang chảy máu để giữ cho nòng súng được ổn định. Sự hy sinh của anh đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho toàn đơn vị, giúp quân ta bẻ gãy đợt phản kích của địch. Bế Văn Đàn đã hy sinh khi trận đánh kết thúc, nhưng đôi vai anh vẫn vẹn nguyên tư thế của một giá súng kiên cường.

Bế Văn Đàn ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của anh đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Anh đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955. Tên anh giờ đây được đặt cho nhiều đường phố, trường học, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời kỳ máu lửa nhưng hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn