BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ
Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954 là một mốc son chói lọi, ghi dấu ngày dân tộc Việt Nam rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Để có được khúc khải hoàn ca lừng lẫy năm châu ấy, biết bao người con ưu tú của đất nước đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi. Họ đã dâng hiến cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc với những hành động quả cảm vượt lên trên mọi giới hạn của con người. Một trong những tượng đài bất tử, đại diện cho ý chí thép và tinh thần quyết chiến quyết thắng ấy chính là Anh hùng
Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954 là một mốc son chói lọi, ghi dấu ngày dân tộc Việt Nam rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Để có được khúc khải hoàn ca lừng lẫy năm châu ấy, biết bao người con ưu tú của đất nước đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi. Họ đã dâng hiến cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc với những hành động quả cảm vượt lên trên mọi giới hạn của con người. Một trong những tượng đài bất tử, đại diện cho ý chí thép và tinh thần quyết chiến quyết thắng ấy chính là Anh hùng Liệt sĩ Bế Văn Đàn.

1. Người con của núi rừng chiến khu
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người con của đồng bào dân tộc Tày, quê ở xã Quang Trung (nay là xã Thể Dục), huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất chiến khu cách mạng giàu truyền thống yêu nước, anh đã sớm tận mắt chứng kiến nỗi thống khổ của nhân dân dưới ách áp bức của thực dân Pháp.
Năm 1948, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn gay gạt, người thanh niên vùng cao Bế Văn Đàn đã tình nguyện xung phong nhập ngũ. Trong môi trường quân đội, anh luôn thể hiện tinh thần kiên cường, dũng cảm, hết lòng vì đồng đội và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, từ chiến sĩ liên lạc đến chiến sĩ bộ binh.
2. Trận chiến sinh tử tại Mường Pồn
Chiến công vĩ đại và sự hy sinh anh dũng của Bế Văn Đàn diễn ra trong chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954, cụ thể là trong trận đánh dũng mãnh tại niềm biên giới Mường Pồn (Lai Châu) vào tháng 12 năm 1953. Lúc này, anh là tiểu đội phó thuộc Đại đội 101, Tiểu đoàn 436, Trung đoàn 101, Đại đoàn 325.
Trong trận chiến ác liệt này, một đại đội quân Pháp có pháo binh yểm trợ đã điên cuồng bao vây và tấn công vào trận địa của tiểu đội anh. Tình thế diễn ra vô cùng hiểm nghèo khi lực lượng của ta quá mỏng, thương vong tăng cao, hệ thống thông tin liên lạc bị cắt đứt. Bản thân Bế Văn Đàn cũng đã bị thương nhưng anh vẫn kiên quyết bám trụ trận địa, không rời trận tuyến nửa bước.
3. Khúc tráng ca vĩ đại: Thân mình làm giá súng
Khi khẩu đại liên của đồng đội Chu Văn Pù không thể bắn được vì khẩu đội trưởng đã hy sinh và giá súng bị gãy, trận địa ta bỗng chốc rơi vào thế bất lợi. Quân địch thừa cơ xông lên, định đè bẹp sức kháng cự cuối cùng của quân ta.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không có hỏa lực mạnh kìm chân giặc, toàn bộ đơn vị sẽ bị tiêu diệt và trận địa sẽ thất thủ. Không một chút do dự, Bế Văn Đàn đã đưa ra một quyết định phi thường: anh lao đến, nhấc hai chân của khẩu đại liên đặt lên hai vai mình và hét lớn: "Đồng chí Pù, bắn đi! Trả thù cho đồng đội!"
Ý chí vượt lên nỗi đau thể xác: Đồng chí Pù còn đang do dự vì sợ bắn sẽ làm bị thương người anh em của mình, nhưng Bế Văn Đàn đã thúc giục kiên quyết: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí bắn đi!". Trong làn mưa đạn, thân hình gầy guộc nhưng can trường của Bế Văn Đàn đã trở thành một giá súng sống vững chãi như bàn thạch.
Khẩu đại liên trên vai anh khạc đạn liên hồi vào đội hình quân địch, quật ngã hàng loạt tên giặc, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản công của chúng. Thế nhưng, giữa lúc quân ta đang giành lại thế chủ động, một loạt đạn hiểm độc của kẻ thù đã bắn trúng ngực người chiến sĩ trẻ. Bế Văn Đàn đã anh dũng ngã xuống ngay trên mâm pháo, hai tay vẫn ghì chặt chân súng để giữ thăng bằng cho đồng đội bắn phát đạn cuối cùng. Anh ra đi khi vừa tròn 22 tuổi.
Sự hy sinh quên mình của Bế Văn Đàn đã trở thành nguồn động lực tinh thần to lớn, cổ vũ toàn quân ta xông lên tiêu diệt tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, ngày 31 tháng 8 năm 1955, anh đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, thân xác anh đã hóa thân vào cỏ cây, sông núi của mảnh đất Tây Bắc đại ngàn, nhưng linh hồn và tấm gương "lấy thân mình làm giá súng" của anh vẫn sống mãi cùng non sông đất nước. Câu chuyện của Anh hùng Bế Văn Đàn mãi mãi là bài học sâu sắc, thiêng liêng về tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm và tình yêu Tổ quốc vô bờ bến để thế hệ trẻ hôm nay noi theo, quyết tâm rèn luyện để bảo vệ và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.



