Bế Văn Đàn – Người chiến sĩ không lùi bước
Tuổi thơ nhiều mất mát không làm Bế Văn Đàn khuất phục. Những năm tháng sống trong cảnh nghèo khó và chứng kiến người thân bị thực dân Pháp sát hại càng hun đúc trong anh lòng căm thù giặc và ý chí chiến đấu.
Sinh năm 1931 tại Cao Bằng, Bế Văn Đàn là người dân tộc Tày. Mẹ mất sớm, cha làm thợ mỏ, chú hoạt động cách mạng bị giặc Pháp bắt và giết hại. Từ nhỏ, anh phải đi ở cho địa chủ. Sau 5 năm, anh trốn về ở với dì và tham gia du kích.
Tháng 1/1949, anh xung phong vào bộ đội. Từ đây, cuộc đời Bế Văn Đàn gắn liền với những trận chiến đấu của quân đội ta.
Trong Chiến cuộc Đông Xuân 1953–1954, anh được giao làm liên lạc tiểu đoàn. Tại Mường Pồn, một đại đội của ta phải giữ chân quân Pháp để tạo điều kiện cho các đơn vị khác triển khai lực lượng.
Địch liên tục phản kích. Nhận nhiệm vụ truyền đạt mệnh lệnh, Bế Văn Đàn không quản hiểm nguy, vượt qua lưới đạn để xuống đại đội. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh tiếp tục ở lại chiến đấu.
Trận đánh ngày càng khốc liệt. Quân ta bị thương vong nhiều, chỉ còn 17 người. Bế Văn Đàn cũng bị thương.
Một khẩu trung liên mất xạ thủ. Khẩu súng của Chu Văn Pù không có chỗ đặt. Trước tình thế cấp bách, Bế Văn Đàn quyết định lấy thân mình làm giá súng.
Anh đặt hai chân khẩu trung liên lên vai và yêu cầu đồng đội nổ súng. Khi Pù còn do dự, anh động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Loạt đạn trung liên sau đó đã góp phần đẩy lùi cuộc phản kích của quân Pháp.
Bế Văn Đàn tiếp tục chịu thêm hai vết thương và hy sinh tại trận địa. Anh ra đi khi hai tay vẫn ghì chặt chân súng trên vai.
Sự hy sinh của anh đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của đồng đội và góp phần vào thắng lợi chung của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngày 31/8/1955, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Hơn 70 năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu sắc của thế hệ cha anh.



