BẾN CỦI – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
BẾN CỦI – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, vùng đất Bến Củi – nay thuộc xã Lộc Ninh – không chỉ là một địa bàn chiến lược quan trọng, mà còn là nơi hun đúc nên ý chí kiên cường, bất khuất của quân và dân địa phương.
Từ những năm đầu thế kỷ XX, khi thực dân Pháp thiết lập đồn điền cao su tại đây, hàng ngàn người dân lao động đã bị biến thành phu cao su, sống trong cảnh cơ cực, bị bóc lột nặng nề. Họ phải làm việc từ 10 đến 14 giờ mỗi ngày, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thường xuyên bị đánh đập, áp bức. Chính trong hoàn cảnh đó, tinh thần đấu tranh của giai cấp công nhân Bến Củi đã từng bước hình thành và phát triển.
Khi có sự lãnh đạo của Đảng, phong trào đấu tranh từ tự phát đã trở thành tự giác. Một trong những dấu mốc tiêu biểu là cuộc đình công của công nhân Làng 2 Bến Củi vào đầu tháng 11 năm 1954. Trước việc hai đại diện công nhân là ông Nữ và Ký Thiệp bị địch bắt giữ nhằm đàn áp phong trào, toàn thể công nhân đã đồng loạt đình công, bao vây đồn điền, kiên trì đấu tranh suốt một tháng. Trước sức ép mạnh mẽ ấy, chủ đồn điền buộc phải chấp nhận toàn bộ yêu sách của công nhân, tạo nên tiếng vang lớn trong các đồn điền cao su miền Đông Nam Bộ.
Không chỉ đấu tranh chính trị, quân và dân Bến Củi còn trực tiếp tham gia chiến đấu vũ trang, góp phần bảo vệ căn cứ cách mạng. Tiêu biểu là trận đánh sân bay Bến Củi ngày 01 tháng 5 năm 1957 do đồng chí Nguyễn Hữu Xuyến chỉ huy. Với lối đánh bất ngờ, táo bạo, lực lượng ta đã nhanh chóng làm chủ trận địa chỉ trong vòng 40 phút, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, thu hàng trăm vũ khí, hàng ngàn viên đạn cùng nhiều vật tư quan trọng phục vụ kháng chiến. Chiến thắng này đã tạo tiếng vang lớn, cổ vũ mạnh mẽ phong trào cách mạng trong khu vực.
Trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ, Bến Củi trở thành một phần quan trọng của căn cứ Dương Minh Châu – vùng An toàn khu của Trung ương Cục và Bộ Tư lệnh Nam Bộ. Đây là nơi trú đóng, hoạt động của nhiều cơ quan đầu não cách mạng, đồng thời cũng là mục tiêu đánh phá ác liệt của kẻ thù. Trước những cuộc càn quét quy mô lớn, quân và dân địa phương đã kiên cường bám trụ, sử dụng linh hoạt các hình thức đấu tranh, từ chính trị, binh vận đến vũ trang, góp phần bảo vệ vững chắc căn cứ cách mạng.
Đặc biệt, tháng 10 năm 1965, dưới sự chỉ đạo của Tỉnh ủy Tây Ninh, lực lượng cách mạng đã tiến hành giải phóng Bến Củi, tạo ra vành đai an toàn cho các căn cứ chiến lược của tỉnh. Đây là bước ngoặt quan trọng, khẳng định sự trưởng thành của lực lượng cách mạng địa phương và sức mạnh của thế trận chiến tranh nhân dân.
Đỉnh cao của quá trình đấu tranh là vào mùa xuân năm 1975. Ngày 13 tháng 3 năm 1975, Bến Củi hoàn toàn được giải phóng, trở thành một trong những địa bàn được giải phóng sớm, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của chiến dịch mùa Xuân lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Nhìn lại chặng đường lịch sử ấy, có thể khẳng định rằng, mỗi tấc đất Bến Củi đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ cha anh. Từ những người công nhân cao su bị áp bức, đến những chiến sĩ, giao liên, bà mẹ nuôi giấu cán bộ… tất cả đã góp phần làm nên truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương.
Ngày nay, trong điều kiện hòa bình và phát triển, truyền thống ấy tiếp tục được phát huy trong công cuộc xây dựng quê hương Lộc Ninh ngày càng giàu đẹp, văn minh. Thế hệ trẻ hôm nay cần nhận thức sâu sắc giá trị của lịch sử, không ngừng học tập, rèn luyện, phát huy tinh thần tiên phong, xung kích, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Bởi lẽ, lịch sử không chỉ là những trang đã qua, mà còn là ngọn lửa soi đường cho hiện tại và tương lai.



