BẾN ĐÒ THỜI HOA LỬA
BẾN ĐÒ THỜI HOA LỬA
Những năm chiến tranh, con sông nhỏ chảy qua một vùng quê miền Trung ngày đêm oằn mình gánh chịu bom đạn. Trên dòng sông ấy có ông Lợi, một người lái đò đã ngoài bốn mươi, lặng lẽ đưa bộ đội và vũ khí vượt sông trong đêm.
Ban ngày, con đò của ông Lợi chỉ chở củi, chở lúa như bao người dân khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, ông lại lặng lẽ chèo đò giữa làn sương lạnh, tránh ánh đèn pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng ông chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ.
Một đêm mưa lớn, khi đang đưa một tổ trinh sát qua sông thì địch phát hiện. Pháo sáng bắn lên rực trời, súng đạn trút xuống mặt nước. Để bảo vệ bộ đội, ông Lợi cho đò quay ngang, che chắn cho mọi người. Con đò trúng đạn, ông ngã xuống giữa dòng sông đang cuộn chảy.
Sau đêm ấy, con sông vẫn chảy, nhưng với người dân trong vùng, dòng sông như mang theo linh hồn của ông Lợi – người đã hiến cả cuộc đời thầm lặng cho cách mạng. Ngày hòa bình, bến đò xưa được đặt tên là Bến Ông Lợi, để nhắc nhớ về một con người bình dị mà anh hùng của thời hoa lửa.



