Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bên dòng Thạch Hãn

Đà Nẵng29/04/2026Võ Nguyễn Anh Tú (THPT Trần Quý Cáp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa màn sương mù dày đặc của núi rừng Chí Linh những năm đầu thế kỷ XV, Lê Sát siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phong trần hằn lên những tia máu vì nhiều đêm thiếu ngủ. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân quân Minh phía xa vọng lại như nhịp đập của tử thần, nhưng người chiến sĩ Lam Sơn ấy vẫn đứng lặng như một gốc thông già, che chắn cho lối vào hang nhỏ nơi Bình Định Vương đang họp bàn quân cơ. Với Sát, Lê Lợi không chỉ là chủ tướng, mà là ngọn đuốc duy nhất còn cháy giữa đêm đen của nghìn năm đô hộ giặc Ngô.

Anh nhớ về những ngày đầu ở Lam Sơn, khi bản thân chỉ là một gã thợ rèn thô kệch mang theo ý chí căm thù giặc sâu sắc đến xin gia nhập nghĩa quân, để rồi giờ đây trở thành một trong những thanh bảo kiếm sắc bén nhất bên cạnh nhà vua. Gió lạnh rít qua khe núi, mang theo mùi máu và bụi đường, gợi nhắc về trận đánh ác liệt ở cửa ải Chi Lăng vừa qua, nơi anh đã tận mắt chứng kiến những đồng đội ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.

Trong bóng tối lờ mờ, Sát chợt thấy bóng dáng một người lính trẻ đang run rẩy vì vết thương thấm lạnh, anh lặng lẽ cởi chiếc áo choàng sờn rách của mình đắp lên vai cậu ta, chẳng nói một lời nhưng ánh mắt toát lên vẻ can trường sắt đá.

Lịch sử có thể ghi danh những đại công cáo thành, nhưng với Lê Sát, vinh quang đơn giản chỉ là hơi thở của người anh em bên cạnh còn đều đặn, là bóng lưng của chủ tướng vẫn vững vàng trước bản đồ sông núi, và là niềm tin mãnh liệt rằng ngày mai, khi mặt trời lên, bóng giặc sẽ tan biến dưới sức mạnh của những người con áo vải quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Anh khẽ rút thanh gươm, lưỡi thép sáng loà phản chiếu ánh trăng khuyết, sẵn sàng lao vào cuộc chiến sinh tử tiếp theo để viết tiếp bản hùng ca của một dân tộc chưa bao giờ biết cúi đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn