Khác

BÊN DÒNG THẠCH HÃN

Câu chuyện được sưu tầm trên facebook “Đúng và Trúng”

Quảng Ninh02/04/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đáy con sông này là hàng ngàn hàng vạn viên ngọc sáng long lanh. Là báu vật là di sản vô giá là xương cốt đồng đội chúng tôi . Các anh đã cống hiến cuộc đời tuổi hai mươi cho nhân dân tôi, Tổ Quốc tôi. Trong cái nghĩa trang vô hình dưới đáy dòng sông Thạch Hãn đồng đội tôi lạnh lắm. Bài thơ tôi viết cho các bạn mong bớt đi phần nào giá lạnh, chúng tôi, đất nước này nợ các anh nhiều lắm. Xin được ngàn lần tri ân những chàng trai bất tử, những người đồng đội thân yêu.

( Bài thơ đã được bạn tôi , nhạc sĩ chiến sĩ đồng đội Nguyễn Vĩnh Trịnh

Phổ nhạc thành bài hát sâu lắng đầy cảm xúc )

Rưng rưng Thạch Hãn một chiều,

Tôi vào khóc bạn nói điều tri ân

Nhìn dòng nước chảy bâng khuâng .

Nhớ thời chiến đấu chúng mình bên nhau

Ngâm mình dưới đáy nước sâu :

" bạn lên nhận tớ , một câu ân tình."

Rồi trong xa cách điêu linh .

đáy sông còn lại một mình bạn thôi.

Nhẹ tay cô lái đò ơi!

sông sâu vẫn có bạn tôi đang nằm.

Đang vào mùa hạ tháng năm,

Nhớ bao khuôn mặt trẻ măng một thời.

Dòng sông Thạch Hãn tôi ơi,

Cho tôi khóc mãi một đời cùng sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn