Bài viết

bến phà không ánh đèn giữa dòng sông lửa đạn

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, có những tuyến vận tải không chỉ đi qua rừng núi mà còn phải vượt qua sông lớn – nơi từng chuyến phà trở thành một “điểm nóng” sinh tử. Ở một bến phà chiến lược trên trục vận tải ra tiền tuyến, một tổ dân công và lái phà ngày đêm bám trụ để giữ cho dòng tiếp tế không bị chia cắt.

Bến phà ấy không có ánh đèn. Ban ngày, mọi hoạt động đều phải ngụy trang dưới tán cây và bạt che. Ban đêm, chỉ dựa vào kinh nghiệm và tín hiệu ám hiệu đã được quy ước từ trước. Những người lái phà thuộc lòng từng nhịp nước, từng luồng gió, bởi chỉ cần sai lệch một chút là có thể rơi vào tầm quan sát của máy bay địch hoặc trúng pháo kích từ xa.

Công việc của họ bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng. Phà phải được kiểm tra dây neo, sàn gỗ, và khả năng chịu tải trước khi đón những đoàn xe quân sự, xe tải chở hàng hóa và thương binh vượt sông. Có những thời điểm, do bom đánh phá liên tục, bến phà phải thay đổi vị trí tạm thời, di chuyển lên xuống theo dòng sông để tránh bị phát hiện.

Một lần, khi một đoàn xe đang chuẩn bị sang sông, máy bay trinh sát xuất hiện. Tất cả buộc phải dừng lại, tắt hoàn toàn hoạt động, xe cộ nhanh chóng được ngụy trang bằng lá cây ven bờ. Người lái phà cùng các dân công nằm sát xuống bãi cát, chờ đợi trong im lặng tuyệt đối. Khi tiếng động cơ xa dần, họ lập tức quay lại công việc, đẩy nhanh tiến độ để kịp đưa đoàn xe qua sông trước khi trời tối.

Có những ngày, bến phà phải hoạt động liên tục suốt nhiều giờ không nghỉ. Người lái phà thay nhau điều khiển, người dân công thay nhau kéo dây, chèn bánh, giữ cho từng chuyến vượt sông an toàn. Dù mệt mỏi, họ vẫn không cho phép gián đoạn, bởi phía sau mỗi chuyến phà là cả một tuyến đường ra mặt trận.

Sau chiến tranh, con sông ấy trở lại yên bình, những chuyến phà quân sự không còn nữa, thay vào đó là những cây cầu kiên cố nối đôi bờ. Nhưng với những người từng gắn bó, dòng sông vẫn mang ký ức của một thời khói lửa, nơi mỗi chuyến vượt sông đều là một lần đối mặt với ranh giới sinh tử.

“Thời hoa lửa” không chỉ nằm trong tiếng súng nơi chiến trường, mà còn in dấu ở những bến phà không ánh đèn, nơi con người đã dùng sự kiên cường của mình để nối liền những con đường ra trận giữa mưa bom bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn