BÊN SUÔI LÊ NIN
Ba mươi năm bước dặm trường,Nay về Pác Bó đượm hương núi rừng.Nhìn dòng suối chảy ngập ngừng,Dáng Người ngồi đó ta bừng niềm tin.
Áo sờn nhuộm gió sương in,Đôi chân lội suối giữ gìn Non sông.Bàn đá Dịch Sử bền lòng,Cháo bẹ rau măng thắm nồng tình quê.Dù cho gian khổ trăm bề,Vẫn ung dung một lối về thong dong.Nước non gói trọn trong lòng,Tự do Độc lập rạng hồng ngày mai.Suối trong soi bóng hình Người,Mọt dơi thanh bạch rạng ngời ngan thu.Vần thơ xua hết mây mù,Nghe trong tiêng suôi lời ru Hoà bình.



