BẾN VŨNG RÔ - NƠI NHỮNG ANH HÙNG LÀM NÊN KÌ TÍCH
"Có một con đường không được vẽ trên bản đồ, nhưng khắc sâu vào trái tim Tổ Quốc - Đường Hồ Chí Minh trên biển."

Giữa biển cả mênh mông, đã từng có những con tàu lặng lẽ rẽ sóng. Không tên , không số hiệu, không tín hiệu liên lạc. Trên con tàu khổng lồ ấy, chỉ có khoảng độ 20 con người máu đỏ da vàng, có cờ Giải phóng Miền Nam được treo nổi bật giữa hàng trăm lá cờ ngụy trang, và cũng chỉ có một hướng duy nhất, hướng về Miền Nam ruột thịt những năm 1964. "Tàu không số" - huyền thoại đối với lính Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà. Mới đây thôi, ngày 26-11-1924 , Phú Yên đã tổ chức Lễ kỉ niệm 60 năm bến Vũng Rô tiếp nhận chuyến hàng đầu tiên của Tàu không số đường Hồ Chí Minh trên biển, tức ngày 26-11-1964. Và lễ kỉ niệm ấy, có một người đặc biệt đã tham dự- ấy chính là một trong những thuyền trưởng của những con tàu không số- anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trung tá Hồ Đắc Thạnh. Không còn dáng vẻ trẻ trung, mái tóc đã điểm màu hoa râm , vậy mà ông vẫn giữ được tinh thần của một chiến sĩ cụ Hồ, của một người chỉ huy tài tình qua một chất giọng mạnh mẽ , cương nghị và một đôi mắt luôn rực sáng khi kể về những chuyến tàu đầy gian nan của mình. Để rồi ngày hôm nay, chúng ta cùng ở đây để một lần nữa nhắc lại một huyền thoại trên mảnh đất Phú Yên nhỏ bé mà kiên cường này.
Giữa lúc đường Trường Sơn đang bị rải bom, người Mỹ đã nghĩ rằng họ có thể bóp nghẹt được mạch tiếp tế từ Bắc vào Nam của quân dân ta. Thế nhưng, như sự thật chúng ta đã và đang thấy, người Mỹ không những không thể ngăn chặn những chuyến xe đi xuyên mưa đạn bão bom trên đường mòn Hồ Chí Minh, mà họ còn chẳng thể ngăn chặn cả những chuyến hàng từ những con tàu không số vượt đại dương trên "con đường Hồ Chí Minh trên biển". Những con tàu "không số" ấy chở theo hàng chục tấn vũ khí, lương thực, thuốc men ; chở theo cả những niềm tin vào ngày mai nước nhà sẽ độc lập tự do vào Miền Nam để trao tận tay những chiến sĩ giải phóng đang trực tiếp chiến đấu.
Không có số hiệu cố định, không có liên lạc vô tuyến, chỉ có la bàn, bản đồ và trái tim gan lì của những người chiến sĩ hải quân. Các chiến sĩ ngày ấy đã phải vừa lái tàu,, vừa tránh bão và vừa phải chiến đấu với những cuộc đụng độ không may với những kẻ cướp nước và bán nước.
Tại đây, ông Hồ Đắc Thạnh chia sẻ: " Những người chuyển về làm công tác này, khi chuyển về người ta xác nhận hai lần chết. Cái chết thứ nhất là chết vì bão tố. Cái chết thứ hai là khi đã vào miền Nam rồi, vùng biển này là vùng kiểm soát của Ngụy quyền Sài Gòn , nên khi nó phát hiện một cái, trên trời nó bay, ở dưới là tàu chiến. Nhưng mà tất cả các cán bộ, chiến sĩ từ đó cho đến khi kết thúc nhiệm vụ là 14 năm, có nhiều đồng chí bị địch bắt, tù đày, tuyệt nhiên không bao giờ xưng khai."
Chúng ta phải biết rằng, thời điểm ấy thì " đường Hồ Chí Minh trên biển " là một thông tin hết sức tuyệt mật, và nếu như thông tin ấy bị lọt vào tay địch thì hậu quả không thể lường trước. Vậy nên ta có thể thấy ấy chính là tinh thần chịu thương chịu khó, kiên cường bất khuất và sẵn sàng hi sinh của những chiến sĩ hải quân trên những chuyến tàu ấy lớn đến thế nào.
Và chúng ta cũng nên biết rằng, trên những con tàu " không số" được ngụy trang thành tàu đánh cá ấy, không chỉ giấu hàng tấn hàng hóa để chi viện cho miền Nam mà còn giấu cả gần một tấn bom , bộc phá, kíp nổ để dành cho một trường hợp xấu nhất có thể xảy ra - đó chính là bị địch phát hiện. Lượng thuốc nổ ấy, trải dài từ đầu tàu đến cuối tàu, đủ để phá tan con tàu tránh để địch bắt giữ, cũng đủ để tất cả những người anh hùng trên tàu được hi sinh cùng nhau. Không chỉ vậy, trước mỗi chuyến đi " lành ít dữ nhiều" này, tất cả các thuyền viên sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm, và dự một buổi " Lễ truy điệu sống" để đưa các chiến sĩ ra nơi chiến trường.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Biết trước một chuyến đi khó có ngày trở lại như thế, nhưng tại sao họ vẫn cứ đi? Bởi lẽ đằng sau mỗi con tàu là miền Nam đang khát vũ khí, là những chiến sĩ đang mỏi mòn chờ tiếp sức. Bởi lẽ trên lá cờ trước mũi tàu là niềm tin vào Bác, vào ngày thống nhất non sông. Có lẽ vì thế mà những buổi. "Lễ truy điệu sống" vẫn được tiến hành, một bữa cơm rồi lại một bữa cơm, và những chuyến tàu "không số" vẫn ra khơi thẳng tiến vào Nam tạo nên một " Huyền thoại bất tử giữa lòng Biển Đông".
Trải qua không biết bao nhiêu cái gian khó, hiểm nguy, bao nhiêu lần thành công đi giữa lòng quân địch, bao nhiêu bão tố, mưa giông, bao nhiêu ngày đêm lênh đênh trên biển, những người chiến sĩ và người thuyền trưởng năm ấy chưa từng nản lòng, chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà, trong chuyến cập bến lần thứ ba vào mùa xuân Ất Tỵ năm 1965 lại khiến vị chỉ huy kiên cường ấy và những người có mặt tại đây phải bật khóc trong nghẹn ngào. Ấy là khi con tàu chuẩn bị nhổ neo, rời bến chuẩn bị về lại miền Bắc, có một cô dân quân hớt hải chạy đến, nằng nặc đòi gặp thuyền trưởng. Khi đứng trước ông Thạnh, cô gái bật khóc mà trao cho vị thuyền trưởng đáng kính ấy một gói khăn tay bọc đất: " Em gửi cho tàu anh nắm đất Vũng Rô. Đất này giặc cày đi xéo lại nhiều lần, nhưng mà chúng em vẫn kiên trì, bất khuất. Bây giờ có vũ khí của các anh đưa vào, nhất định chúng em sẽ lập thêm được nhiều chiến công." Chỉ thế thôi, nhưng sao nghe mà cứ nao lòng. Nắm đất Vũng Rô ngày ấy trao cho vị thuyền trưởng đã khiến trái tim tưởng chừng như chai lì của ông bỗng dưng ấm áp hẳn lên. Nắm đất Phú Yên gọn trong một chiếc khăn đặt vừa hai lòng bàn tay của một người con Phú Yên cứ như thể ông đang ôm lấy cả quê hương của mình. Để rồi sau này khi lại kể về ngày hôm ấy, ông Hồ Đắc Thạnh không giấu được giọt nước mắt mà chia sẻ: " Trong thời điểm ấy, nó xúc động vô cùng."
"Có một con đường không được vẽ trên bản đồ, nhưng khắc sâu vào trái tim Tổ Quốc - Đường Hồ Chí Minh trên biển." Có lẽ cho đến tận ngày hôm nay, người Mỹ vẫn còn chưa biết hết lý do tại sao với mật độ bom đạn dày đặc rải suốt dọc Trường Sơn vẫn không ngăn được những chuyến xe tiếp ứng; lý do tại sao với vũ khí công nghệ tiên tiến như máy bay trinh sát, radar,.. vẫn không giúp chúng tìm ra tuyến đường biển mà các chiến sĩ hải quân của chúng ta đã bao lần vượt biển trót lọt . Cảng Vũng Rô chúng ta đáng lẽ là sẽ không dừng lại ở con số 4 lần cập bến thành công nếu như không bị địch phát hiện ở những phút cuối cùng trước khi rời cảng. Tuy vậy, chỉ với 4 lần cập bến trong vòng hơn 2 tháng, Cảng Vũng Rô đã được tiếp nhận hơn 200 tấn vũ khí, lương thực, thuốc men mà hậu phương miền Bắc chi viện cho miền Nam, giảm bớt thương vong cho bộ đội trực tiếp chiến đấu và củng cố tinh thần, niềm tin vững chắc vào chiến thắng đang đến gần.
Thời Hoa Lửa - Mảnh đất Vũng Rô - nơi các anh hùng làm nên kì tích. Không biết nói gì hơn một lời cảm ơn sâu sắc đến các anh, những người đã làm sống dậy một " Đất nước" từ đống tro tàn. Chúng em - những thế hệ mai sau và mai sau nữa, xin hứa sẽ luôn khắc ghi những công lao, tiếp nối những thành quả mà các anh đã đổi cả thanh xuân, mồ hôi nước mắt và cả xương máu để giành lấy. Và như mong muốn của vị thuyền trưởng đáng kính - anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trung tá Hồ Đắc Thạnh :" Chỉ mong cho lớp thế hệ trẻ ngày hôm nay hiểu được cái thời đó cha ông ta đã đánh giặc như thế nào, phải hy sinh biết bao nhiêu xương máu thế nào để cho các cháu ngày hôm nay sống trong độc lập, tự do." Chúng con- thế hệ trẻ của nước Việt Nam độc lập tự do mà ông đã phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân, phải nói lời từ biệt với biết bao đồng đội để có được - chúng con xin hứa với chính lòng mình, với ông và với cả những anh hùng đã nằm xuống sẽ không bao giờ quên đi lịch sử nước nhà, quên đi công ơn đánh giặc giữ nước của cha ông. Chúng con xin hứa - một lời hứa sẽ và chắc chắn thực hiện được tới muôn ngàn đời sau.



