BỆNH BINH HỒ SỸ PHƯỢNG – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG ĐƯỢC GHI NHỚ BẰNG SỰ TRÂN TRỌNG
BỆNH BINH HỒ SỸ PHƯỢNG – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG ĐƯỢC GHI NHỚ BẰNG SỰ TRÂN TRỌNG
Có những dấu tích của năm tháng không nằm trên những bức ảnh hay trong những trang sách. Chúng hiện diện trong chính cuộc sống của những người đã đi qua một thời kỳ đặc biệt của đất nước.
Bệnh binh Hồ Sỹ Phượng, người con của quê hương Tân Mai, được ghi nhận với mức suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.
Một con số có thể nói lên mức độ ảnh hưởng về khả năng lao động, nhưng không thể kể hết câu chuyện của một con người.
Bởi sức khỏe thay đổi thì cuộc sống cũng có những thay đổi theo. Có những việc từng quen thuộc trở nên khó khăn hơn. Có những giới hạn mà người ngoài khó nhận ra nhưng người trong cuộc phải thích nghi từng ngày.
Điều đáng quý là những người có công vẫn tiếp tục cuộc sống của mình.
Họ không chỉ thuộc về quá khứ.
Họ đang sống giữa hiện tại.
Vẫn chứng kiến quê hương đổi thay, vẫn nhìn những thế hệ trẻ lớn lên và vẫn là một phần của cộng đồng.
Vì thế, khi nhắc đến bệnh binh Hồ Sỹ Phượng, chúng ta không chỉ nhắc đến một chế độ chính sách hay một tỷ lệ suy giảm khả năng lao động.
Chúng ta nhắc đến một con người.
Một người đã mang theo những ảnh hưởng của năm tháng và tiếp tục cuộc sống trong thời bình.
Đó chính là điều khiến sự tri ân trở nên có ý nghĩa.
Xin trân trọng và tri ân bệnh binh Hồ Sỹ Phượng. Mong rằng sự quan tâm của quê hương sẽ luôn được nối dài, để những người có công cảm nhận được rằng những đóng góp và những năm tháng của mình vẫn luôn được ghi nhớ.



