BỆNH BINH NGUYỄN VIẾT TOẢN – MỘT CÁI TÊN, MỘT CHẶNG ĐƯỜNG VÀ MỘT TẤM LÒNG TRI ÂN
BỆNH BINH NGUYỄN VIẾT TOẢN – MỘT CÁI TÊN, MỘT CHẶNG ĐƯỜNG VÀ MỘT TẤM LÒNG TRI ÂN
Có những cái tên nếu chỉ đọc qua có thể rất bình thường. Nhưng khi biết rằng cái tên ấy thuộc về một người đã đi qua những năm tháng đặc biệt của đất nước, chúng ta sẽ nhìn nó bằng một cảm xúc khác.
Bệnh binh Nguyễn Viết Toản là một trong những người có công của quê hương Tân Mai, được ghi nhận với mức suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.
Đằng sau thông tin ấy là một con người đã mang theo những ảnh hưởng về sức khỏe trong cuộc sống. Những ảnh hưởng ấy không phải lúc nào cũng được nhìn thấy rõ ràng, nhưng chúng là một phần trong hành trình mà người có công đã trải qua.
Điều đáng trân trọng là cuộc sống vẫn tiếp tục.
Người có công vẫn là một thành viên của gia đình, một người dân của quê hương và một phần của cộng đồng. Họ vẫn chứng kiến những đổi thay từng ngày và nhìn những thế hệ trẻ lớn lên trong một cuộc sống hoàn toàn khác.
Khoảng cách giữa hai thế hệ đôi khi rất lớn.
Một bên là ký ức của những năm tháng khó khăn.
Một bên là cuộc sống hiện tại với nhiều điều kiện hơn.
Nhưng khoảng cách ấy có thể được nối lại bằng sự quan tâm và lòng biết ơn.
Một người trẻ biết đến một bệnh binh của quê hương cũng là một người trẻ biết thêm một câu chuyện về lịch sử.
Một em nhỏ được nghe người lớn kể về người có công cũng là một em nhỏ được gieo vào lòng mình một hạt giống của lòng biết ơn.
Và khi những hạt giống ấy được nuôi dưỡng, truyền thống tốt đẹp của quê hương sẽ tiếp tục được gìn giữ.
Đó là lý do việc chăm lo cho người có công không chỉ là trách nhiệm của các cấp, các ngành mà còn là tình cảm của cả cộng đồng.
Đối với bệnh binh Nguyễn Viết Toản, điều chúng ta có thể làm hôm nay là nhớ đến ông bằng sự trân trọng, quan tâm bằng những việc làm thiết thực và kể lại câu chuyện về người có công cho thế hệ trẻ.
Không cần thêm thắt những điều chưa được biết.
Không cần biến cuộc đời thành một câu chuyện quá xa thực tế.
Chỉ cần nói đúng những gì đã được ghi nhận và nói bằng một tấm lòng chân thành.
Bởi đôi khi, sự chân thật lại là cách tri ân sâu sắc nhất.
Tân Mai hôm nay đang có một sức sống mới. Tuổi trẻ đang góp sức ở nhiều lĩnh vực, cộng đồng ngày càng quan tâm hơn đến công tác an sinh xã hội và những giá trị nghĩa tình vẫn được gìn giữ.
Trong dòng chảy ấy, những người có công như bệnh binh Nguyễn Viết Toản chính là những người cần được đặt ở một vị trí trang trọng.
Bởi họ nhắc chúng ta nhớ rằng phía sau mỗi thành quả của hôm nay luôn có những thế hệ đã đi trước.
Xin kính trọng và tri ân bệnh binh Nguyễn Viết Toản. Mong rằng cái tên Nguyễn Viết Toản sẽ không chỉ nằm trong những hồ sơ người có công, mà còn được lưu giữ trong ký ức của quê hương bằng sự trân trọng và nghĩa tình.



