BỆNH VIỆN BẠCH MAI – NHỮNG NGƯỜI KHÔNG RỜI VỊ TRÍ
Đêm 22/12/1972, Bệnh viện Bạch Mai bị bom đánh trúng. Trong đống đổ nát, cán bộ, nhân viên bệnh viện tìm kiếm bệnh nhân, cứu những người bị thương và cố gắng duy trì hoạt động khám chữa bệnh. Với những người trực tiếp trải qua đêm ấy, Bạch Mai không chỉ là một bệnh viện bị bom đánh phá; đó còn là nơi ghi lại một câu chuyện về trách nhiệm và tình người trong chiến tranh.
Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội, tháng 12/1972.
Bệnh viện vốn là nơi dành cho người bệnh.
Nhưng trong chiến tranh, bệnh viện cũng trở thành nơi con người phải đối mặt trực tiếp với bom đạn.
Đêm 22/12/1972, Bệnh viện Bạch Mai bị đánh phá.
Bom rơi xuống khu vực bệnh viện.
Những công trình bị phá hủy.
Người bệnh và cán bộ y tế đứng trước một tình huống mà không ai được chuẩn bị để đối diện.
Trong hoàn cảnh bình thường, khi một tòa nhà bị phá hủy, người ta tìm cách rời khỏi đó.
Nhưng bệnh viện thì khác.
Ở đó có bệnh nhân.
Có những người không thể tự đi.
Có người đang điều trị.
Có người đang nằm trên giường bệnh.
Vì vậy, giữa đống đổ nát, những cán bộ y tế vẫn phải tìm cách cứu người.
Đỗ Thọ là một trong những nhân chứng kể lại ký ức về những ngày tháng ấy. Những hồi ức được Báo Quân đội nhân dân ghi lại cho thấy cảnh tượng bệnh viện sau trận bom và nỗ lực cứu người của những người còn sống.
Bom có thể phá hủy tường.
Có thể làm sập mái.
Nhưng không thể khiến những người làm nghề cứu người từ bỏ công việc của mình.
Đó là điều làm nên chiều sâu của câu chuyện Bạch Mai.
Người bác sĩ trong chiến tranh không chỉ phải biết chữa bệnh.
Họ còn phải biết làm việc trong điều kiện thiếu thốn.
Phải biết ứng phó khi bệnh viện bị đánh phá.
Phải đưa bệnh nhân ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Phải tìm thuốc.
Phải cứu người.
Và phải tiếp tục công việc khi chính họ cũng đang đứng giữa hiểm nguy.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện, những nhân chứng vẫn nhớ những con người đã làm việc trong đêm bom ấy.
Không phải ai cũng được lịch sử gọi tên.
Nhưng chính họ đã giữ cho bệnh viện không ngừng thực hiện chức năng của mình.
Chiến tranh thường được nhìn qua những trận đánh.
Nhưng có một chiến tuyến khác ít được nhắc đến hơn: chiến tuyến của những người cứu người.
Tại Bạch Mai năm 1972, những người thầy thuốc đã đứng ở chiến tuyến ấy.



