Khác

BẾP HOÀNG CẦM

Anh nuôi Hoàng Cầm lặng lẽ nhìn dòng khói tan biến vào lòng đất, mỉm cười khi nồi cơm vừa chín tới giữa vòng vây của quân thù. Năm 1952, chiến dịch Hòa Bình bước vào giai đoạn ác liệt. Đơn vị của anh Cầm đóng quân bên sườn núi, bụng đói cồn cào nhưng không ai dám đỏ lửa ban ngày. "Khói bốc lên là giặc dội bom ngay," tiếng anh em can ngăn khiến lòng người đội trưởng nuôi quân thắt lại. Nhìn đồng đội lả đi vì đói, trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ: Nếu không thể dập tắt khói, tại sao không "nuôi" n

Thái Nguyên12/06/2026K21 - Kế toán 4, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh cầm xẻng, hì hục đào vào vách đất. Một hệ thống rãnh ngang dọc như xương cá hiện ra, bên trên phủ cành cây, lá chuối khô và đất mịn. Khi mồi lửa đầu tiên được thắp lên, khói không bay vọt lên trời mà len lỏi qua các "đường hầm" dưới lòng đất. Chúng được đất lọc, được lá giữ lại, khi thoát ra ngoài chỉ còn là những làn hơi nhạt nhòa, vẩn vơ sát mặt đất như sương mù buổi sớm.

"Cơm chín rồi! Không có khói!" – Tiếng reo khẽ của một chiến sĩ vang lên đầy kinh ngạc.

Giữa rừng già, bếp lửa của anh Cầm cứ thế cháy âm thầm, sưởi ấm những đôi bàn tay run rẩy và nạp đầy năng lượng cho những bước chân hành quân. Cái tên "Bếp Hoàng Cầm" ra đời từ đó, trở thành một "huyền thoại không khói" đi cùng người lính qua hai cuộc kháng chiến, biến những bữa cơm nóng sốt thành vũ khí lợi hại đánh bại cái đói và sự hủy diệt của kẻ thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn