BẾP HOÀNG CẦM TRONG MƯA BOM
Ở một khu rừng nhỏ, tổ nuôi quân đào bếp Hoàng Cầm sâu dưới đất để nấu ăn mà không lộ khói. Đó là công việc thầm lặng nhưng sống còn, bởi nếu bị phát hiện, cả đơn vị có thể bị đánh bom. Hôm ấy, vừa nhóm bếp thì máy bay địch quần thảo. Cả rừng rung lên vì tiếng nổ. Người phụ trách bếp vẫn không bỏ chạy, chỉ cúi xuống che miệng bếp, giữ cho khói không bốc lên. Đất đá đổ xuống, khói nghẹn lại, hơi nóng làm mắt cay xè. Nhưng chị vẫn cắn răng chịu đựng. Chị hiểu rằng, bộ đội ngoài trận địa nếu không
Ở một khu rừng nhỏ, tổ nuôi quân đào bếp Hoàng Cầm sâu dưới đất để nấu ăn mà không lộ khói. Đó là công việc thầm lặng nhưng sống còn, bởi nếu bị phát hiện, cả đơn vị có thể bị đánh bom.
Hôm ấy, vừa nhóm bếp thì máy bay địch quần thảo. Cả rừng rung lên vì tiếng nổ. Người phụ trách bếp vẫn không bỏ chạy, chỉ cúi xuống che miệng bếp, giữ cho khói không bốc lên.
Đất đá đổ xuống, khói nghẹn lại, hơi nóng làm mắt cay xè. Nhưng chị vẫn cắn răng chịu đựng. Chị hiểu rằng, bộ đội ngoài trận địa nếu không có cơm nóng sẽ không đủ sức đánh giặc.
Khi tiếng bom dứt, chị mới ngồi phịch xuống, bàn tay cháy xém. Nồi cơm vẫn chín, còn nguyên.
Bữa cơm ấy được chia ra cho cả đơn vị. Không ai biết chị đã chịu nguy hiểm thế nào. Nhưng giữa chiến tranh, có những người anh hùng không cầm súng, mà giữ lửa bằng chính đôi tay của mình.



