Bài viết

Bếp lửa còn hồng, người con không trở lại

Bài viết là những nốt trầm mặc niệm về sự chờ đợi vô vọng nhưng đầy thành kính của người mẹ đất thép sau ngày hòa bình, nơi bếp lửa đỏ không chỉ là nơi nấu nướng mà là niềm tin tâm linh gắn kết giữa người sống và người đã khuất, qua đó làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của những gia đình có người thân ngã xuống nơi chiến trường biên giới Long An.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gian bếp nhỏ đơn sơ vùng ven Đức Hòa, khói lam chiều vẫn đều đặn len lỏi qua mái lá, quyện vào hương tràm nồng nàn tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Thế nhưng, đằng sau sự bình yên ấy là một nỗi đợi chờ đằng đẵng của người mẹ đã đi qua trọn vẹn "Thời hoa lửa". Chiến tranh đã lùi xa, những đồn bốt giặc năm xưa nay chỉ còn là phế tích xanh cỏ, nhưng bếp lửa của mẹ thì chưa bao giờ tắt hẳn. Mẹ giữ cho ngọn lửa luôn hồng vì mẹ tin rằng, một ngày nào đó, đứa con của mẹ — người chiến sĩ trẻ đã rời nhà đi vào địa đạo Đức Huệ từ những năm tháng sục sôi ấy — sẽ theo mùi khói quen thuộc mà tìm đường về nhà.

Hồi đó, mỗi lần con về thăm nhà giữa hai trận càn, mẹ thường nấu vội nồi cơm dẻo, nướng vài con cá lóc từ dòng Vàm Cỏ để con chắc dạ trước khi trở lại căn cứ. Dưới ánh lửa bập bùng, mẹ nhìn đôi bàn tay con sạm đen vì đất phèn, đôi mắt sáng ngời ý chí và khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần, mẹ thấy lòng mình vừa tự hào vừa lo lắng khôn nguôi. Con đi mang theo lời thề "Độc lập hay là chết", mang theo cả hơi ấm của bếp lửa quê hương vào những trận đánh đặc công mưu trí cùng anh Võ Văn Chương và đồng đội. Để rồi một ngày, bếp lửa vẫn còn hồng trên nền đất cũ, nhưng tin con hy sinh lại ập đến giữa lúc xóm làng đang rộn rã tin thắng trận. Con không trở lại, nhưng hình bóng con vẫn hiển hiện trong từng tia lửa lép bép đêm khuya.

Cảm xúc hậu chiến đối với mẹ không phải là những huân chương hay lời tụng ca, mà là sự kiên trì giữ gìn "ngọn lửa chờ đợi" suốt mấy mươi năm. Mẹ không chấp nhận cái lạnh lẽo của gian bếp vắng hơi người, bởi mẹ hiểu rằng sự hy sinh của con là để cho hàng vạn gian bếp khác trên khắp mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường" này được đỏ lửa trong thái bình. Tình yêu quê hương Long An của mẹ lúc này hóa thành một hành động tâm linh cao quý: mẹ sống thay cả phần đời của con, mẹ tiếp tục cống hiến cho xóm làng ngay sát đồn giặc cũ bằng tất cả sự bao dung và đức độ của một người mẹ đất thép.

Bếp lửa hồng trong đôi mắt nhạt nhòa của mẹ chính là sợi dây kết nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại thanh bình. Dù con không về bằng xương bằng thịt, nhưng tinh thần của con đã hóa thân vào từng ngọn cỏ, nhành cây, vào sự phồn vinh của vùng biên Đức Huệ hôm nay. Mỗi khi nhìn vào bếp lửa, người ta không chỉ thấy sự cô đơn của một người mẹ mất con, mà thấy cả một tượng đài về lòng tận trung và sự bất tử. Ngọn lửa ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, nó được thắp lên và giữ gìn bằng trái tim của những người mẹ đã dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho sự trường tồn của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bếp lửa còn hồng, người con không trở lại | Câu chuyện thời hoa lửa