Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bếp Lửa Giữ Trời Quê

Gia Lai26/06/2026VÕ ANH TUẤN (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến dịch Pôn Pốt còn đầy bom đạn, bà Phạm Thị Hoa Hường đã lặng lẽ trở thành một “ngọn lửa” của gia đình và quê hương. Là vợ của thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn, bà hiểu rằng phía sau những người ra trận luôn cần một hậu phương vững chắc để yên lòng chiến đấu.

Ngày chồng lên đường, bà không nói nhiều. Chỉ một ánh nhìn tiễn đưa cũng đủ thay cho bao lời hứa son sắt. Ở lại nơi quê nhà, bà vừa chăm lo ruộng vườn, vừa vun vén từng bữa cơm, từng hạt gạo, từng giấc ngủ cho gia đình. Có những đêm dài bà thao thức nghe gió qua mái lá, nhớ thương người nơi tuyến lửa, nhưng nỗi nhớ ấy không làm bà yếu lòng. Trái lại, nó biến thành sức mạnh để bà tiếp tục lao động, tiếp tục chờ đợi, tiếp tục tin tưởng vào ngày đất nước yên bình.

Chiến tranh đi qua, điều còn đọng lại không chỉ là mất mát, mà còn là vẻ đẹp bền bỉ của những con người bình dị như bà Hoa Hường. Bà không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng bằng sự hy sinh thầm lặng, bà đã góp phần giữ vững ngọn lửa yêu nước trong mỗi mái nhà Việt Nam.

Câu chuyện của bà nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết sống trách nhiệm và biết yêu Tổ quốc từ những điều giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bếp Lửa Giữ Trời Quê | Câu chuyện thời hoa lửa