Người có công giúp đỡ cách mạng

Bếp Lửa Giữa Đại Ngàn

Câu chuyện về một người phụ nữ Êđê bình dị, dùng chính căn bếp nhỏ của mình để che chở, nuôi giấu bộ đội giữa những ngày chiến tranh ác liệt.

Đắk Lắk06/04/2026H Nhươm Niê (TRƯỜNG TIỂU HỌC AMA JHAO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Y H’Liêng Êban, sinh năm 1954, người Êđê ở một buôn nhỏ giữa rừng Đắk Lắk. Những năm chiến tranh, buôn làng tôi nhiều lần bị càn quét, nhưng cũng là nơi che chở cho bộ đội.

Nhà tôi là một căn nhà dài, có bếp lửa luôn đỏ suốt ngày đêm. Với người Êđê, bếp lửa là nơi sum họp. Nhưng với tôi khi ấy, bếp lửa còn là nơi giữ bí mật.

Dưới sàn nhà, chúng tôi đào một hầm nhỏ. Mỗi khi có bộ đội về, họ sẽ trú ẩn ở đó.

Một buổi tối, trời mưa lớn, một nhóm bộ đội bị thương tìm đến. Tôi cùng mẹ nhanh chóng đưa họ xuống hầm, rồi nấu cháo để tiếp sức.

Tiếng mưa rơi ào ào trên mái nhà, che lấp mọi âm thanh. Nhưng trong lòng tôi vẫn lo lắng.

Quả nhiên, gần nửa đêm, lính địch đến. Chúng gõ cửa, soi đèn khắp nhà.

Tôi cố giữ bình tĩnh, ngồi bên bếp lửa, giả vờ như không có chuyện gì. Tay tôi run, nhưng vẫn đảo nồi cháo đều đều.

Một tên lính bước đến gần bếp, nhìn vào nồi:
“Nấu gì đấy?”

Tôi đáp nhỏ:
“Cháo… cho em nhỏ trong nhà.”

Hắn nhìn quanh một lúc rồi bỏ đi.

Khi chúng rời khỏi buôn, tôi mới dám thở phào. Tôi mở nắp hầm, gọi khẽ:
“An toàn rồi…”

Những người lính lần lượt bước lên. Ánh mắt họ đầy biết ơn.

Một anh nói:
“Nếu không có chị… chúng tôi không biết phải làm sao.”

Tôi chỉ cười, tiếp tục múc cháo cho từng người.

Chiến tranh qua đi, căn nhà dài ấy vẫn còn, nhưng hầm bí mật đã được lấp lại.

Bếp lửa vẫn cháy mỗi ngày, nhưng giờ đây chỉ còn tiếng cười, không còn nỗi lo sợ.

Với tôi, bếp lửa năm xưa…
không chỉ để nấu ăn,
mà là nơi giữ gìn sự sống,
giữ lấy niềm tin giữa những ngày tháng tối tăm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn