Bài viết

Bếp lửa giữa đồng An Hòa Xương

Bếp lửa giữa đồng An Hòa Xương

An Giang06/07/2026Đoàn xã Vĩnh Xương (Đoàn xã Vĩnh Xương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, vùng An Hòa Xương là nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Ban ngày, người dân vẫn ra đồng cấy lúa, cắt cỏ, nuôi vịt như bao miền quê khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nhiều mái nhà tranh lại trở thành nơi che chở cho cán bộ cách mạng.

Ở một xóm nhỏ ven kênh có bà Tư Mến, người phụ nữ góa chồng sống cùng hai người con. Căn nhà của bà chẳng có gì đáng giá ngoài một bếp đất lúc nào cũng đỏ lửa.

Bà thường nói với các con:

"Nhà mình nghèo, nhưng còn hạt gạo nào thì còn sẻ chia với người đang vì quê hương."

Một đêm mưa gió, một tổ cán bộ hành quân về đến An Hòa Xương. Quần áo ai cũng ướt sũng, nhiều người đã nhịn đói từ sáng.

Không chần chừ, bà Tư nhóm bếp, nấu nồi cháo bằng số gạo cuối cùng trong chum. Bà hái thêm nắm rau sau vườn, bỏ vào nồi cháo rồi nhẹ nhàng mời mọi người ăn.

Một đồng chí ái ngại:

– Má giữ lại cho mấy em nhỏ đi.

Bà mỉm cười:

– Các chú khỏe thì mới bảo vệ được xóm làng. Tụi nhỏ mai còn có thể đào khoai, hái rau. Đừng lo.

Sau bữa ăn, bà lấy những tấm đệm rơm khô trải xuống nền nhà cho các cán bộ nghỉ tạm. Đến gần sáng, khi mọi người chuẩn bị lên đường, bà chỉ lặng lẽ dặn:

– Đi mạnh giỏi nghen! Khi nào đất nước yên bình nhớ quay lại uống với má chén trà.

Nhiều năm sau, đất nước thống nhất. Một đoàn cựu chiến binh trở lại An Hòa Xương tìm người phụ nữ năm xưa.

Ngôi nhà lá không còn, thay vào đó là căn nhà nhỏ khang trang. Bà Tư tóc đã bạc trắng.

Một người trong đoàn xúc động nắm tay bà:

– Má còn nhớ nồi cháo đêm ấy không? Nhờ bữa cơm của má mà đơn vị chúng con có đủ sức tiếp tục hành quân, hoàn thành nhiệm vụ.

Bà chỉ cười hiền:

– Má đâu làm gì lớn lao. Người dân quê mình ai cũng nghĩ vậy thôi. Còn nước là còn lo cho cách mạng.

Hôm nay, trên những cánh đồng An Hòa Xương, lúa vẫn xanh theo mùa gió. Những con đường bê tông nối liền các xóm ấp, tiếng trẻ em đến trường rộn rã mỗi sớm mai.

Bếp lửa năm xưa đã tắt từ lâu, nhưng hơi ấm của lòng dân thì vẫn còn mãi. Chính những con người bình dị, bằng bát cháo, mái nhà và tấm lòng son sắt, đã góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương, để quê hương đi qua những năm tháng hoa lửa và đón ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn