BẾP LỬA KHÔNG TẮT
Bà Nguyễn Thị Mười là người có công giúp đỡ cách mạng, nguyên sinh sống tại xã Dương Xuân Hội, huyện Châu Thành, tỉnh Long An (nay thuộc xã An Lục Long, tỉnh Tây Ninh). Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gia đình bà là một trong những cơ sở tin cậy của lực lượng cách mạng tại địa phương, thường xuyên nuôi giấu cán bộ và tiếp tế lương thực cho các đơn vị hoạt động trong vùng.
Ở ấp nhỏ thuộc xã Dương Xuân Hội năm xưa, người dân vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện về "bếp lửa không tắt" của gia đình bà Nguyễn Thị Mười trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Những năm đầu thập niên 1970, chiến sự trên địa bàn diễn ra căng thẳng. Các cuộc hành quân, lùng sục diễn ra thường xuyên khiến cuộc sống của người dân gặp nhiều khó khăn. Dù vậy, nhiều gia đình vẫn một lòng hướng về cách mạng, trong đó có gia đình bà Mười.
Khi ấy, căn nhà lá đơn sơ của bà nằm giữa những vườn dừa và ruộng lúa. Ban ngày, gia đình bà vẫn sinh hoạt như những hộ dân bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây trở thành điểm dừng chân an toàn cho cán bộ hoạt động bí mật.
Bà Mười nhớ lại rằng có những đêm liên tiếp, cán bộ từ nhiều nơi về trú chân. Người thì mang tài liệu, người thì bị sốt rét, có người vừa trải qua những trận càn quét nguy hiểm. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, gia đình bà luôn cố gắng dành phần gạo ngon nhất để nấu cơm cho các đồng chí.
Điều khiến bà nhớ nhất là chiếc bếp đất đặt phía sau nhà. Ngọn lửa trong bếp hầu như không bao giờ tắt. Ban ngày dùng để nấu cơm cho gia đình, ban đêm lại tiếp tục đỏ lửa để chuẩn bị thức ăn cho cán bộ hoặc nấu nước lá chữa bệnh.
Có lần vào mùa mưa năm 1973, một nhóm cán bộ phải trú lại nhiều ngày do các tuyến đường liên lạc bị phong tỏa. Lương thực trong nhà dần cạn kiệt. Không muốn để cán bộ thiếu ăn, bà Mười lặng lẽ mang đôi bông tai duy nhất của mình đổi lấy gạo ở một người quen trong vùng.
Việc làm ấy bà không kể cho ai biết. Mãi nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, các con mới được nghe câu chuyện từ những người từng hoạt động cách mạng tại địa phương.
Một buổi tối khác, khi đang chuẩn bị cơm cho cán bộ, gia đình nhận được tin có lực lượng địch xuất hiện gần khu vực. Ngay lập tức, bà Mười cùng chồng bình tĩnh đưa mọi người xuống hầm bí mật đã được chuẩn bị từ trước. Sau nhiều giờ căng thẳng, cuộc kiểm tra kết thúc mà không phát hiện dấu vết nào.
Sau lần đó, nhiều cán bộ thường gọi vui gia đình bà là "ngôi nhà có bếp lửa không tắt". Bởi mỗi khi trở về nơi đây, họ luôn cảm nhận được sự ấm áp, an toàn và tình cảm chân thành của người dân dành cho cách mạng.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, nhiều đồng chí từng được gia đình bà cưu mang đã quay trở lại thăm. Có người mang theo những tấm ảnh cũ, có người chỉ đơn giản là đến để nói lời cảm ơn sau bao năm xa cách.
Đối với bà Mười, điều quý giá nhất không phải là những lời tri ân mà là niềm vui được chứng kiến quê hương đổi thay từng ngày. Những cánh đồng hoang hóa năm xưa nay đã trở thành những vùng sản xuất trù phú. Những con đường đất lầy lội ngày nào nay đã được bê tông hóa khang trang.
Mỗi khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, bà luôn nhắc rằng chiến thắng của dân tộc được làm nên từ sự hy sinh của biết bao người. Có người trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, có người âm thầm góp từng lon gạo, từng mái nhà, từng ngọn lửa nhỏ để bảo vệ cách mạng.
Ngọn lửa trong căn bếp đất năm nào đã tắt từ lâu, nhưng tinh thần yêu nước, lòng son sắt với quê hương và nghĩa tình quân dân vẫn luôn cháy sáng trong ký ức của bà Nguyễn Thị Mười. Đó cũng là ngọn lửa truyền thống mà các thế hệ hôm nay cần tiếp tục gìn giữ và phát huy trên quê hương An Lục Long anh hùng.



