Bài viết

Bếp lửa không tắt

Hưng Yên11/08/2026Xã Lệ Thủy (Đoàn Xã Lệ Thuỷ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bếp lửa không tắt

Mẹ Nguyễn Thị Hường sống bên một triền đồi ở Quảng Bình. Căn nhà nhỏ của mẹ có một bếp củi lúc nào cũng đỏ lửa. Những năm chiến tranh, ba người con trai lần lượt lên đường.

Ngày con đi, mẹ không có gì quý giá để trao. Mẹ chỉ gói vài củ sắn khô, buộc vào chiếc khăn vải rồi đưa cho con.

Mẹ dặn: “Đói thì ăn, mệt thì nghỉ. Nhưng nhớ quê mình.”

Sau đó, hai người con lần lượt hy sinh. Người con út cũng không trở về.

Những ngày nhận tin, mẹ vẫn nhóm bếp. Bà con thương mẹ, bảo mẹ nghỉ ngơi, nhưng mẹ nói: “Bếp còn đỏ thì nhà còn hơi ấm.”

Chiến tranh kết thúc. Mẹ già đi, đôi tay run rẩy, nhưng mỗi chiều vẫn tự mình nhóm một bếp lửa nhỏ.

Con cháu hỏi mẹ nhóm bếp làm gì khi nhà đã có bếp điện.

Mẹ mỉm cười: “Ngày trước, các con mẹ thích ngồi quanh bếp.”

Ngọn lửa nhỏ ấy trở thành ký ức về một người mẹ đã dành cả tuổi xuân để tiễn con và dành những năm cuối đời để giữ hơi ấm của một mái nhà có những người con mãi mãi không trở về.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn