Bếp Lửa Không Tắt Giữa Rừng
Giữa rừng sâu Trường Sơn, một bếp lửa nhỏ của tổ nuôi quân đã giữ ấm tinh thần và tiếp sức cho bộ đội qua những chặng hành quân gian khổ.
Những năm chiến tranh, Trường Sơn không chỉ có bom đạn mà còn có những con đường mòn xuyên rừng, nơi từng đoàn quân hành quân ngày đêm không nghỉ. Ông Ngô Văn Sơn là chiến sĩ hậu cần, thuộc tổ nuôi quân. Nhiệm vụ của ông là lo cơm nước cho các đơn vị đi qua trạm dừng chân giữa rừng. Trạm chỉ là một khoảng đất nhỏ được dọn sạch dưới tán cây lớn, có mái lá đơn sơ. Giữa trạm là một bếp lửa luôn đỏ than. Ngày nắng cũng như ngày mưa, bếp lửa ấy không bao giờ tắt. Có hôm mưa rừng kéo dài, củi ướt, khói cay xè mắt. Ông Sơn cùng đồng đội phải thay nhau giữ lửa, che bếp bằng áo mưa, thổi từng làn khói để ngọn lửa không tắt. Một đoàn bộ đội hành quân ghé qua trong đêm, người ướt sũng, áo quần bùn đất. Thấy bếp lửa, ai cũng dừng lại một chút. Ông Sơn nói ngắn gọn: “Ngồi đây, sưởi một lát rồi đi tiếp.” Từng nồi cơm được nấu vội, chia đều cho mỗi người một phần nhỏ. Không ai ăn nhiều, nhưng ai cũng thấy ấm lòng. Có chiến sĩ trẻ hỏi: “Giữa rừng thế này, sao các anh giữ được lửa lâu vậy?” Ông Sơn cười: “Vì còn người đi qua là còn phải giữ.” Một lần, bom đánh gần khu vực trạm. Đất đá văng xuống, một phần mái lá bị sập. Nhưng khi khói tan, ông Sơn vẫn bò ra, gom lại than hồng, nhóm lại bếp. Ông nói: “Lửa tắt thì người lạnh, người lạnh thì không đi tiếp được.” Nhiều năm sau hòa bình, khi trở lại Trường Sơn, ông đứng trước khoảng rừng xưa, nơi từng đặt bếp lửa. Chỉ còn tiếng gió và cây rừng, nhưng trong ký ức ông, ngọn lửa ấy vẫn còn cháy. Bếp lửa không tắt giữa rừng năm ấy là biểu tượng của sự bền bỉ, tình đồng đội và sức mạnh tinh thần trong những năm tháng thời hoa lửa.



