Bài viết

Bếp lửa quê nhà – Ngọn lửa không bao giờ tắt trên đất thép

Giữa rừng tràm sương lạnh hay dưới lòng địa đạo ẩm thấp, hình ảnh ánh lửa bập bùng từ gian bếp nhỏ của mẹ chính là biểu tượng của sự sống, của hậu phương và của niềm tin vào ngày mai tươi sáng.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ánh lửa sưởi ấm lòng người chiến sĩ

Bạn hãy tưởng tượng những người lính đặc công như anh Võ Văn Chương hay những chiến sĩ trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa trở về sau một trận đánh đêm.

· Hơi ấm nghĩa tình: Trong bóng tối nhập nhẹm của xóm lá biên thùy, bếp lửa của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của luôn sẵn sàng. Một nồi khoai luộc, một ấm nước chè xanh nghi ngút khói bên bếp lửa hồng đã xua tan đi cái lạnh của sương độc và sự căng thẳng của chiến trường.

· Khí tiết từ tro than: Khí tiết của người tiền bối như cụ Võ Văn Tần đã dạy họ: "Lửa cách mạng phải luôn được giữ sáng". Bên bếp lửa, những câu chuyện về quê hương, về lý tưởng được sẻ chia, biến những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi thành những giờ phút bồi đắp bản lĩnh thép. Bếp lửa lúc này chính là sự kết nối kỳ diệu giữa hiện tại khốc liệt và ước mơ hòa bình.

Nghệ thuật giữ lửa giữa vòng vây kẻ thù

Giữ bếp lửa trong "Thời hoa lửa" là một cuộc đấu trí. Tại vùng đất Đức Huệ, mẹ phải học cách nhóm lửa không khói để tránh máy bay và sự dòm ngó của kẻ thù.

· Sự mưu trí của mẹ: Mẹ dùng củi tràm khô, dùng rơm rạ khéo léo để ngọn lửa chỉ vừa đủ ấm, khói chỉ vừa đủ tan vào sương sớm. Bếp lửa của mẹ trở thành một "cơ sở cách mạng" thầm lặng. Dưới sàn bếp ấy, đôi khi là lối vào của hầm bí mật, nơi che chở cho cán bộ ngay sát đồn giặc.

· Sức mạnh từ sự giản đơn: Tình yêu quê hương Long An của mẹ được thắp lên cùng ngọn lửa mỗi sớm chiều. Mẹ nhóm lửa không chỉ để nấu ăn, mà để khẳng định với các con rằng: "Mẹ vẫn ở đây, hậu phương vẫn vững, các con cứ yên tâm chiến đấu". Ngọn lửa ấy là lời thách thức đanh thép trước sự tàn bạo của bom đạn.

Lời thề bên bếp tro hồng

Tại sao hình ảnh bếp lửa lại ám ảnh và thiêng liêng đến thế? Bởi vì nó gắn liền với lời thề "Độc lập hay là chết!". Với tuổi trẻ Long An, bếp lửa là hiện thân của "Nhà". Họ chiến đấu để giữ cho ngọn lửa ấy không bị dập tắt, để khói bếp mãi bay lên yên bình trên những liếp khóm, rừng tràm. Có những người chiến sĩ khi hy sinh, trong tâm trí vẫn rạng ngời hình ảnh mẹ ngồi bên bếp lửa. Ngọn lửa ấy đã hóa thân thành ngọn đuốc dẫn đường, tạc nên cốt cách của một thế hệ không biết cúi đầu.

Di sản từ hơi ấm ngàn đời

Ngày nay, tại huyện Đức Huệ, những gian bếp hiện đại đã thay thế dần bếp củi năm xưa. Nhưng tinh thần "giữ lửa" của cha ông vẫn luôn là bài học quý giá.

Gia tài mẹ để lại là bài học về sự bền bỉ và lòng ấm áp. "Bếp lửa quê nhà" nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: Dù đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ về cội nguồn, về hơi ấm của tình gia đình và trách nhiệm với quê hương. Hãy giữ cho "ngọn lửa" đam mê và khát vọng luôn cháy sáng trong tim, để xây dựng Long An ngày càng văn minh, giàu đẹp, xứng đáng với những bàn tay đã từng chắt chiu từng ánh lửa giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bếp lửa quê nhà – Ngọn lửa không bao giờ tắt trên đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa