Bếp lửa trong rừng
Cúc không trực tiếp cầm súng. Công việc của chị là nấu cơm, chuẩn bị lương thực cho đơn vị. Bếp được đào sâu dưới đất, khói dẫn qua nhiều đường ngầm để tránh máy bay phát hiện.
Bữa cơm thời chiến chẳng có gì nhiều: cơm độn sắn, rau rừng, đôi khi thêm chút cá khô. Nhưng mỗi lần nhìn các chiến sĩ ăn vội trước giờ hành quân, Cúc lại thấy công việc của mình thật ý nghĩa.
Một đêm, đơn vị nhận lệnh xuất phát gấp. Cúc thức trắng chuẩn bị cơm nắm cho từng người. Có chiến sĩ trẻ nhận phần cơm, cúi đầu nói: “Nhờ chị mà tụi em có sức đi tiếp.”
Câu nói ấy theo bà Cúc suốt đời. Bà hiểu rằng trong chiến tranh, một bếp cơm nhỏ cũng có thể góp phần làm nên sức mạnh lớn lao.



