BI ĐÔ NƯỚC GIỮA MÙA PHÁO KÍCH
Chiến trường Vị Xuyên mùa khô khắc nghiệt hơn bất cứ điều gì người lính từng tưởng tượng. Nước trở thành thứ quý giá không kém đạn dược.
Trong một đợt chốt giữ trận địa, đơn vị của bác Nông Văn Vui phải bám trụ nhiều ngày trên cao điểm. Con đường tiếp tế thường xuyên bị pháo địch khống chế. Mỗi người chỉ được cấp một lượng nước rất ít để vừa uống vừa sinh hoạt.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ chiến đấu, người đồng đội bên cạnh bác bị thương. Môi anh khô nứt, chỉ khẽ nói: "Cho mình một ngụm nước thôi...".
Không chút đắn đo, bác Vui mở chiếc bi đông đã gần cạn, đưa cho đồng đội. Hai người chuyền tay nhau từng ngụm nước nhỏ giữa tiếng pháo nổ dồn dập trên sườn núi.
Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Giữa chiến tranh, tình đồng đội đôi khi chỉ giản dị là một ngụm nước sẻ chia, nhưng lại có sức mạnh giúp con người vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết.



