Bài viết

Bi đông nước bên triền dốc

từng tham gia chiến đấu từ khi còn rất trẻ trong giai đoạn chiến tranh. Câu chuyện dưới đây được viết theo tinh thần ký ức của nhiều cựu chiến binh về những năm tháng gian khó nơi chiến trường – nơi tình đồng đội và sự sẻ chia trở thành điểm tựa.

Gia Lai22/05/2026Lê Viết Hòa (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, đơn vị hành quân qua một vùng đồi đất đỏ. Nắng gắt kéo dài nhiều ngày khiến việc tìm nguồn nước trở nên khó khăn. Buổi trưa hôm ấy, cả tổ dừng chân dưới một tán cây thưa. Mỗi người chỉ còn lại ít nước trong bi đông để dành cho quãng đường phía trước. Một chiến sĩ trẻ tên Thành ngồi tựa ba lô, vẻ mặt mệt mỏi. Cậu bị sốt từ đêm trước nhưng vẫn cố đi cùng đội hình. Ông Phùng Quang Thanh lúc ấy còn là người lính trẻ trong đơn vị. Ông mở chiếc bi đông của mình, lắc nhẹ. Chỉ còn một ít. Ông đưa sang cho Thành. — “Uống đi.” — “Anh để dành đi, còn phải đi xa.” — “Còn sức thì còn đi được.” Thành uống vài ngụm nhỏ rồi trả lại. Buổi chiều, đơn vị tiếp tục hành quân. Đường dốc dài hơn mọi người nghĩ. Khi tới nơi tập kết, ai cũng mệt lả. Tối hôm đó, tổ hậu cần tìm được nguồn nước gần một khe đá. Mọi người thay nhau lấy nước về. Thành ngồi cạnh ông Thanh, khẽ nói: — “Lúc trưa em tưởng mình không đi nổi nữa.” Ông chỉ cười: — “Hồi đó ai cũng nhờ đồng đội mà đi tiếp được.” Nhiều năm sau, trong một lần gặp lại, người đồng đội cũ vẫn còn nhớ rõ chiếc bi đông nước giữa trưa nắng năm ấy. Giữa thời hoa lửa, có những điều không ghi trong báo cáo hay quân lệnh. Nhưng chính những điều giản dị ấy đã giúp con người vượt qua những tháng năm khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn