Bi Đông Nước Giữa Thành Cổ
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt. Đất đá bị bom cày xới, tường thành sụp đổ từng mảng, cây cối cháy đen. Ban ngày pháo dội liên hồi, ban đêm lại sáng rực bởi pháo sáng và đạn lửa. Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới mười chín tuổi, là chiến sĩ thông tin. Nhiệm vụ của ông là mang điện đài, chuyển mệnh lệnh giữa các chốt trong thành. Một chiều nắng gắt, đơn vị ông bị pháo kích liên tục. Khói bụi mù mịt, nhiều người bị thương. Sau nhiều giờ chiến đấu, ai cũng khát cháy cổ vì nguồn nước gần như cạn sạch. Trong người ông Hòa lúc ấy chỉ còn một bi đông nước còn sót lại. Khi ông vừa mở nắp định uống, từ hố cá nhân bên cạnh vang lên tiếng gọi yếu ớt: “Cho tôi... ngụm nước...” Đó là một đồng đội bị mảnh pháo sượt ngang vai, môi khô nứt, mặt tái xanh. Ông Hòa nhìn bi đông trong tay rồi không do dự, bò qua giữa làn đạn, đưa cả bi đông cho bạn. Người đồng đội cố đẩy lại: “Cậu cũng khát mà...” Ông lắc đầu: “Uống đi, còn chiến đấu nữa.” Người bạn uống vài ngụm rồi nghẹn ngào nắm chặt tay ông. Đêm xuống, mưa bất ngờ đổ ào xuống Thành cổ. Anh em lấy tăng, nón sắt, bi đông hứng nước mưa chia nhau từng ngụm nhỏ. Người đồng đội được cứu hôm ấy đã sống sót qua trận đánh. Nhiều năm sau ngày hòa bình, hai người gặp lại nhau trong lễ tri ân tại Quảng Trị. Người bạn ôm chầm lấy ông Hòa mà nói: “Tôi còn sống đến hôm nay vì bi đông nước của cậu.” Ông Hòa chỉ cười, mắt đỏ hoe: “Ngày đó ai cũng nhường nhau như vậy thôi.” Bi đông nước giữa Thành cổ năm ấy là biểu tượng của tình đồng chí, lòng quả cảm và sự hy sinh cao đẹp của những người lính trong những năm tháng thời hoa lửa.



