Cựu chiến binh

Bi Đông Nước Trên Đỉnh Đồi

Trong chiến tranh, những điều nhỏ bé như một ngụm nước cũng có thể trở nên vô cùng quý giá. Câu chuyện kể về tình đồng đội giữa những người lính khi cùng chiến đấu trên một ngọn đồi khô cằn giữa “thời hoa lửa”.

Lai Châu11/03/2026Nguyễn Hoàng Ly (Xã Tân uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị của Bùi Văn Khánh được lệnh giữ một ngọn đồi nhỏ gần khu vực chiến sự. Ngọn đồi ấy đất đỏ khô cằn, cây cối thưa thớt và thường xuyên bị pháo kích. Những ngày ở đó rất khó khăn. Nước uống phải vận chuyển từ xa nên mỗi người chỉ được phát một ít trong chiếc bi đông nhỏ. Trong tiểu đội của Khánh có một người lính tên là Trần Văn Phúc. Phúc là người ít nói nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng đội. Một buổi trưa nắng gắt, sau nhiều giờ đào công sự, Khánh cảm thấy khát đến khô cổ. Chiếc bi đông của anh đã cạn từ lúc nào. Nhìn thấy vậy, Phúc lặng lẽ mở nắp bi đông của mình và đưa cho Khánh. “Uống đi, tôi vẫn còn.” Khánh lắc đầu vì biết rằng nước của ai cũng rất ít. Nhưng Phúc chỉ cười và nói: “Chia nhau một chút thì ai cũng đỡ khát hơn.” Hai người chuyền tay nhau chiếc bi đông nhỏ, mỗi người chỉ uống một ngụm rất nhỏ. Vài ngày sau, trận chiến trên ngọn đồi trở nên ác liệt hơn. Pháo nổ liên tục khiến đất đá văng khắp nơi. Trong lúc chiến đấu, Phúc đã bị thương khi đang giúp một đồng đội khác rút về vị trí an toàn. Sau trận đánh, tiểu đội của Khánh vẫn giữ được ngọn đồi. Nhưng Phúc không còn nữa. Khi thu dọn lại đồ đạc của đồng đội, Khánh nhìn thấy chiếc bi đông quen thuộc. Bên ngoài vẫn còn vết trầy xước của những ngày chiến đấu. Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Bùi Văn Khánh vẫn giữ chiếc bi đông ấy như một kỷ vật. Mỗi khi nhớ lại “thời hoa lửa”, ông nói rằng điều khiến ông không bao giờ quên không chỉ là những trận chiến, mà còn là những tình cảm giản dị của người lính — như ngụm nước nhỏ được chia sẻ trên đỉnh đồi năm nào. 💧

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn