Cựu chiến binh

BIÊN CƯƠNG NHƯ SỐ PHẬN

Câu chuyện nhìn biên cương không chỉ là địa giới, mà là số phận đã gắn chặt với đời người lính – một khi bước vào thì mang theo suốt đời.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người chỉ đi qua biên cương trong một chuyến công tác, một chuyến du lịch. Nhưng với ông Bùi Văn Chốn, biên cương không phải nơi để đến rồi đi, mà là nơi đã in dấu vào cuộc đời.

Ông đến biên cương khi còn rất trẻ. Không chọn lựa. Không cân nhắc. Chỉ đơn giản là nhận lệnh và đi. Nhưng từ khoảnh khắc đặt chân lên vùng đất ấy, biên cương trở thành một phần số phận.

Biên cương không chỉ có núi rừng và sương mù. Nó có những đêm dài không ngủ, những ngày khát nước, những khoảnh khắc đứng trước ranh giới sinh tử. Nó buộc người lính phải trưởng thành rất nhanh, theo một cách không ai mong muốn.

Ông nói:
“Có những người sinh ra để sống bình thường. Có người sinh ra để gánh phần khó.”

Biên cương dạy ông cách chấp nhận. Không oán trách. Không so đo. Chấp nhận rằng có những việc mình phải làm, dù biết trước là gian khổ.

Sau này, khi trở về quê, biên cương vẫn theo ông trong từng giấc ngủ, trong cách ông nhìn núi non, trong cảm giác bất an rất nhẹ mỗi khi nghe tiếng động lạ.

Biên cương, với ông, không còn là một địa danh. Nó là một vết hằn của số phận, không đau mỗi ngày, nhưng không bao giờ biến mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BIÊN CƯƠNG NHƯ SỐ PHẬN | Câu chuyện thời hoa lửa