BIÊN GIỚI NHÌN TỪ HẦM GÁC
Câu chuyện nhìn biên giới từ góc nhìn rất hẹp – hầm gác. Từ không gian nhỏ bé ấy, người lính cảm nhận rõ nhất giá trị của từng tấc đất, từng giây phút bình yên và trách nhiệm nặng nề đặt trên vai mình.
Hầm gác của người lính biên giới rất nhỏ. Có khi chỉ đủ cho một người ngồi. Có khi phải cúi gập người. Nhưng từ nơi chật hẹp ấy, ông Bùi Văn Chốn đã nhìn thấy biên giới rõ hơn bất kỳ ai.
Qua khe hẹp của hầm gác, biên giới hiện ra không hề hùng vĩ. Không có cột mốc lớn. Không có ranh giới rõ ràng. Chỉ là rừng, núi, đá và sương mù.
Nhưng chính vì vậy mà trách nhiệm càng nặng nề.
Người lính hiểu rằng, nếu mình lơ là, biên giới sẽ không còn nguyên vẹn.
Trong hầm gác, ông ngồi hàng giờ liền. Mắt nhìn ra phía trước. Tai lắng nghe mọi động tĩnh. Tay luôn sẵn sàng.
Có những lúc trời quang, ông thấy cảnh vật yên bình đến lạ. Nhưng ông không cho phép mình lơ là. Bởi biên giới không cho người lính quyền chủ quan.
Hầm gác là nơi người lính suy nghĩ nhiều nhất. Nghĩ về quê nhà. Nghĩ về đồng đội. Nghĩ về ý nghĩa của việc mình đang làm.
Ông Chốn nói:
“Từ hầm gác, tôi hiểu rằng bình yên không tự nhiên mà có.”
Biên giới nhìn từ hầm gác không rộng lớn. Nhưng nó đủ để người lính hiểu rằng: mỗi tấc đất mình giữ là một phần máu thịt của Tổ quốc.



