Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Biệt động Sài Gòn kể chuyện đánh địch Tết Mậu Thân 1968

Tôi được gặp gỡ, lắng nghe những thần tượng của mình và người thân của họ kể lại chuyện thật về những trận đánh địch trên đường phố Sài Gòn. Một trong những câu chuyện đó là lực lượng Biệt động Sài Gòn (BĐSG) tấn công vào Dinh Độc lập dịp Tết Mậu Thân 1968 gây chấn động chính quyền Sài Gòn và nước Mỹ khi đó.

TP. Hồ Chí Minh05/08/2026Đoàn Đặc khu Phú Quý ((BT) Đoàn Đặc khu Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh qua lời kể của nhân chứng lịch sử

Bà Vũ Minh Nghĩa (Chín Nghĩa), nữ chiến sĩ BĐSG duy nhất của Đội 5 BĐSG, 1 trong 4 nhân chứng còn sống đã từng tham gia tấn công Dinh Độc lập dịp Tết Mậu Thân năm 1968, năm nay đã hơn 70 tuổi nhưng còn rất khỏe mạnh và minh mẫn so với lứa tuổi “xưa nay hiếm”. Ngôi nhà nhỏ ở đường Nguyễn Đình Chiểu, phường 5, quận 3, TPHCM, nơi có căn hầm cất giấu hơn 2 tấn vũ khí để tấn công Dinh Độc lập và một số mục tiêu khác trong nội thành Sài Gòn dịp Tết Mậu Thân, nay đã là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia.

Bà Chín Nghĩa và vợ con ông Trần Văn Lai (thứ 3 và 4 từ trái qua) thắp hương cho các đồng đội tại căn hầm

Bà Chín Nghĩa và vợ con ông Trần Văn Lai (thứ 3 và 4 từ trái qua) thắp hương cho các đồng đội tại căn hầm.

Bà Chín Nghĩa bồi hồi nhớ lại: Chiều mùng 1 Tết, 15 cán bộ, chiến sĩ BĐSG ở nhiều đơn vị khác nhau được điều động tập trung về căn hầm trên để chuẩn bị tấn công địch. Gần đến giờ G, chỉ huy trưởng Tô Hoài Thanh (bí danh Ba Thanh) mới phổ biến mục tiêu tấn công của Đội 5 BĐSG là Dinh Độc lập và phải giữ trận địa, 15 - 30 phút sẽ có quân chi viện. Khoảng 1h30 sáng, chúng tôi lên 3 chiếc xe ôtô chở vũ khí, trong đó có hai xe của ông nhà thầu khoán Trần Văn Lai, để đi tấn công Dinh Độc Lập.

Khi đoàn xe tới đường Nguyễn Du, những ụ gác của địch ở đây nhốn nháo đề phòng. Chiếc xe đi đầu đã tiêu diệt ụ gác đầu tiên, rồi nhanh chóng phóng đến cổng sau Dinh Độc Lập để một người lao vào đặt khối thuốc nổ phá cổng. Không may, khối thuốc không nổ, 5 chiến sĩ đành công kênh trèo qua tường rào, tấn công vào dinh. Lực lượng phòng vệ của địch sau phút hoảng loạn đã bắn trả dữ dội, 5 người hy sinh tại chỗ.

“Lúc này, tôi cũng đã bị thương vào bụng, máu ướt đẫm áo. Tôi đỡ anh Ba Thanh bị trúng đạn vào ngực trên tay mình. Trước khi hy sinh, anh Ba Thanh căn dặn chúng tôi phải giữ vững trận địa, không được rút, chờ quân chi viện. Gần sáng, không thấy quân chi viện, 8 chiến sĩ còn lại rút vào một cao ốc đang xây dở gần đó, chống trả quyết liệt, đẩy lùi nhiều đợt tiến công của kẻ thù. Tại đây, chiến sĩ Lê Tấn Quốc hy sinh, chỉ còn 7 người. Sau gần một ngày nữa cầm cự, cuối cùng, 7 người cũng bị địch bắt. 

Sau một thời gian bị giam giữ, tra tấn, một hôm chính quyền Sài Gòn đem chúng tôi đi thủ tiêu. “Chúng bịt mắt chở chúng tôi trên một chiếc xe đến một nơi nào đó, lôi xuống, rồi lên lên đạn lách cách. Lúc này, chúng tôi nghĩ mình sẽ hy sinh. Đột nhiên, im lặng khá lâu, rồi một tên nói to: “Số chúng mày hên quá nên chưa chết!”. Chúng tôi được chở về trại giam.

Sau này, chúng tôi nghe kể lại, khi chính quyền Sài Gòn rêu rao sẽ tử hình tất cả BĐSG tấn công Dinh Độc lập, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã phát đi tuyên bố, nếu chính quyền Sài Gòn bắn những BĐSG trên, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam sẽ xử tử hình một số sĩ quan cao cấp của địch. Có lẽ vì thế, chúng không dám bắn chúng tôi” - bà Chín Nghĩa xúc động kể.

Các cựu BĐSG thắp hương tại bia tưởng niệm các chiến sĩ BĐSG hy sinh năm 1968. Ảnh: TRƯỜNG SƠN

Các cựu BĐSG thắp hương tại bia tưởng niệm các chiến sĩ BĐSG hy sinh năm 1968. Ảnh: Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Biệt động Sài Gòn kể chuyện đánh địch Tết Mậu Thân 1968 | Câu chuyện thời hoa lửa