Biết ơn
Tháng Tư về mang theo cái nắng vàng rực rỡ và bầu không khí hừng hực hào khí của những ngày kỷ niệm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Trong những ngày này, lòng người lại bồi hồi hướng về những giá trị cội nguồn. Tôi có may mắn được tìm về ấp Thạnh Trung, xã Thạnh Tây (huyện Tân Biên, Tây Ninh) để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi. Ngồi bên Mẹ, nghe giọng nói trầm ấm kể về những đứa con thân yêu đã hi sinh, tôi chợt nhận ra rằng: Hòa bình hôm nay được dệt nên từ những nỗi đau thầm lặng và cao cả đến nhường nào.
Mẹ Phan Thị Hợi sinh năm 1935, ở cái tuổi xưa nay hiếm, đôi mắt Mẹ đã mờ đục theo thời gian nhưng khi nhắc về các con, ánh mắt ấy lại sáng lên một niềm tự hào xen lẫn nỗi nhớ thương khôn nguôi. Cuộc đời Mẹ là một bản hùng ca buồn nhưng lẫm liệt. Mẹ có người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Nho, người đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước khi tuổi đời còn rất trẻ. Chưa dừng lại ở đó, nỗi đau lại một lần nữa gõ cửa khi người con Nguyễn Văn Vinh cũng anh dũng hy sinh vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Hai người con, hai thế hệ, nhưng chung một dòng máu anh hùng và một lý tưởng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Khi nghe Mẹ kể về giây phút nhận tin báo tử, đôi bàn tay gầy guộc của Mẹ run run lồng vào nhau, tôi lặng người đi. Nỗi đau của một người mẹ mất con là nỗi đau không gì có thể đong đếm được. Đó là những đêm dài thức trắng, là những giọt nước mắt lặn ngược vào trong để tiếp tục làm hậu phương vững chắc. Sự hy sinh của các anh là sự hy sinh hữu hình trên chiến trường, nhưng sự hy sinh của Mẹ là sự hy sinh vô hình, kéo dài đằng đẵng suốt cả một đời người. Mẹ chính là hiện thân của đất mẹ Việt Nam: bao dung, nhẫn nại và kiên cường.
Nhìn vào đôi mắt Mẹ, tôi thấu hiểu sâu sắc rằng cái giá của độc lập, tự do không bao giờ là rẻ. Để chúng tôi có được giảng đường yên bình, có được những giấc ngủ ngon và quyền tự do ước mơ, đã có biết bao người con ưu tú phải nằm lại dưới lòng đất mẹ, và biết bao người mẹ phải sống phần đời còn lại với những khoảng trống không thể lấp đầy. Sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh không chỉ là thực hiện nghĩa vụ với quốc gia, mà đó là biểu tượng của tinh thần dân tộc bất diệt, là lời khẳng định rằng người Việt Nam chưa bao giờ khuất phục trước bất kỳ nghịch cảnh nào.
Đứng trước Mẹ, một người trẻ như tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhưng cũng đầy tràn lòng quyết tâm. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay – những người được thừa hưởng quả ngọt của hòa bình – chính là phải sống sao cho xứng đáng với những giọt nước mắt của Mẹ Hợi và máu xương của các anh. Chúng ta không chỉ tri ân bằng lời nói hay những lẵng hoa trong ngày lễ, mà phải bằng hành động thực tế trong việc cống hiến và xây dựng quê hương.
Trách nhiệm đó, trước hết là việc giữ gìn và phát huy đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Thế hệ trẻ cần chủ động tìm hiểu lịch sử, chăm lo cho các gia đình chính sách, người có công với cách mạng bằng sự chân thành nhất. Nhưng quan trọng hơn cả, cống hiến cho quê hương hôm nay không nhất thiết phải là những điều lớn lao trên chiến trường, mà là sự nỗ lực vượt bậc trong học tập, lao động và sáng tạo.
Trong thời đại công nghệ số và hội nhập quốc tế, người trẻ ở Tây Ninh nói riêng và Việt Nam nói chung cần phải mang trí tuệ và khát vọng của mình để làm giàu cho mảnh đất quê hương. Đó là việc áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất, là bảo vệ môi trường, là sống tử tế và có trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi công trình thanh niên, mỗi ý tưởng khởi nghiệp, mỗi hành động thiện nguyện chính là một nén tâm nhang thành kính nhất dâng lên những người đã khuất. Chúng ta phải xây dựng một Việt Nam hùng cường, để nỗi đau của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng hóa thành niềm tự hào rạng rỡ khi thấy đất nước ngày càng thay da đổi thịt.
Chia tay Mẹ Phan Thị Hợi khi bóng chiều đã ngả, hình ảnh người Mẹ già hiền hậu bên hiên nhà cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi. Câu chuyện của Mẹ là một bài học lịch sử sống động, nhắc nhở tôi rằng: Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay. Thế hệ trẻ chúng tôi xin hứa sẽ tiếp bước hành trình của các anh, giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết để bảo vệ và xây dựng quê hương Việt Nam mãi mãi xanh tươi, hòa bình và phát triển.



