biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước
Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tại mảnh đất Đất Đỏ – Bà Rịa, có một cô bé nhỏ nhắn nhưng mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng. Cô bé ấy tên là Võ Thị Sáu.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, Võ Thị Sáu lớn lên giữa tiếng súng, tiếng khóc và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi mới mười bốn, mười lăm tuổi – cái tuổi đáng lẽ còn được đến trường, được vui đùa – thì Sáu đã tham gia đội công an xung phong, làm liên lạc, rải truyền đơn và trinh sát cho cách mạng.
Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu đã dũng cảm ném lựu đạn vào toán lính Pháp đang đàn áp nhân dân. Dù nhiệm vụ không trọn vẹn, nhưng tinh thần quả cảm của cô gái trẻ khiến kẻ thù khiếp sợ. Sau đó, Sáu bị bắt.
Trong nhà tù Côn Đảo tăm tối, kẻ thù dùng đủ mọi cực hình tra tấn hòng khuất phục ý chí của cô. Nhưng trước mọi đòn roi, Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, không khai nửa lời, một lòng trung thành với cách mạng.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại pháp trường Côn Đảo, cô gái tuổi mười bảy bước ra giữa họng súng quân thù với dáng đứng hiên ngang. Võ Thị Sáu không cho bịt mắt, cất cao tiếng hát bài ca cách mạng, gửi trọn niềm tin vào tương lai độc lập của dân tộc.
Tiếng súng vang lên. Nhưng Võ Thị Sáu không ngã xuống trong lòng nhân dân.
Chị đã hóa thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng trong thời hoa lửa. Tên chị sống mãi cùng đất nước, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.



