biểu tượng của một dân tộc
Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc rực cháy trên khắp các nẻo đường và không khí hào hùng của ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước tràn ngập tâm trí mỗi người dân Việt, tôi đã có cơ hội được tìm về ấp Thạnh Trung, xã Thạnh Tây, huyện Tân Biên (Tây Ninh). Tại đây, tôi được diện kiến và lắng nghe câu chuyện cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi – một người phụ nữ đã dành trọn cả cuộc đời và những tình yêu thương quý giá nhất của mình để hiến dâng cho độc lập, tự do của dân tộc.
Bước vào căn nhà của Mẹ, ấn tượng đầu tiên trong tôi là sự tĩnh lặng, trang nghiêm nhưng đầy ấm áp. Mẹ Hợi, sinh năm 1935, ở cái tuổi xưa nay hiếm, gương mặt mẹ đã in hằn những nếp chân chim của thời gian, đôi bàn tay gầy guộc nhưng ánh mắt vẫn ngời lên niềm tự hào khi nhắc về các con. Mẹ có hai người con trai, hai khúc ruột thịt mà mẹ đã đau đớn tiễn đưa: Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho đã nằm lại trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh hi sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Nghe mẹ kể, tôi như thấy hiện ra trước mắt hình ảnh những chàng trai trẻ tuổi mười tám đôi mươi, gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường theo tiếng gọi của non sông. Sự hi sinh của các anh không chỉ là những dòng chữ trên tấm bằng Tổ quốc ghi công, mà đó là cả một sự đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho ngã xuống khi khát vọng thống nhất đang bùng cháy, còn Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh hi sinh khi đất nước đã hòa bình nhưng chủ quyền vẫn cần người giữ vững. Hai người con, hai thế hệ, nhưng chung một lý tưởng: quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Đứng trước Mẹ, tôi chợt nhận ra rằng, nỗi đau của người ở lại mới chính là sự hi sinh thầm lặng và lớn lao nhất. Những người lính ngã xuống vì đất nước là một lẽ, nhưng những người mẹ như Mẹ Hợi mới là người phải gánh chịu nỗi đau âm ỉ suốt mấy mươi năm trời. Mỗi độ tháng Tư về, khi người ta vui mừng chiến thắng, có lẽ lòng Mẹ lại quặn thắt khi nhớ về những bữa cơm gia đình không bao giờ còn đầy đủ thành viên. Thế nhưng, Mẹ chưa bao giờ hối tiếc. Sự bao dung và đức hi sinh của Mẹ chính là hiện thân cao đẹp nhất của tinh thần Việt Nam – kiên cường, bất khuất nhưng vô cùng nhân hậu.
Câu chuyện của Mẹ Hợi đã đặt ra cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay một dấu hỏi lớn về trách nhiệm. Chúng ta đang sống trong một thế giới phẳng, nơi mà công nghệ và những giá trị vật chất đôi khi làm mờ đi những giá trị lịch sử cốt lõi. Chúng ta có quyền hưởng thụ hòa bình, nhưng không được phép quên cái giá của hòa bình. Trách nhiệm của người trẻ hôm nay không nhất thiết phải là cầm súng ra chiến trường, mà là "cầm bút", "cầm trí tuệ" và "cầm trái tim" để xây dựng quê hương.
Cống hiến cho quê hương hôm nay chính là nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để đưa Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu. Đó là tinh thần xung kích của thanh niên trong các hoạt động vì cộng đồng, là sự tử tế trong cách đối xử giữa người với người, và là ý thức bảo vệ chủ quyền, văn hóa dân tộc trong thời đại hội nhập. Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với sự hi
sinh của những người đi trước, để mỗi giọt máu hồng các anh đổ xuống không trở nên vô nghĩa.
Rời nhà Mẹ Hợi khi nắng chiều tháng Tư vẫn còn rực rỡ, tôi mang theo hình bóng của Mẹ và tấm gương của hai liệt sĩ như một hành trang tinh thần vô giá. Lời kể của Mẹ không chỉ là bài học lịch sử, mà là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin, nhắc nhở tôi và những người trẻ khác rằng: Yêu nước không cần phải là những điều lớn lao, đôi khi nó bắt đầu từ việc hiểu và biết ơn những người mẹ, những người anh hùng trên chính mảnh đất mình đang sống.
Tân Biên, Tây Ninh – nơi có những người mẹ như Mẹ Hợi – mãi mãi là biểu tượng của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Và thế hệ trẻ chúng tôi, sẽ tiếp bước các anh, viết tiếp những trang sử hào hùng bằng trí tuệ và khát vọng của thời đại mới.



