Biểu Tượng Sáng Ngời Về Chủ Nghĩa Anh Hùng Cách Mạng Của Tuổi Trẻ Việt Nam
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Trong dòng chảy oanh liệt của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã ghi dấu những trang sử vàng bằng xương máu và lòng quả cảm của biết bao thế hệ. Khi nhắc đến các biểu tượng anh hùng, người ta thường nghĩ đến những người chiến sĩ kiên trung nơi tuyến đầu lửa đạn hay những bậc vĩ nhân xoay chuyển thời cuộc. Thế nhưng, lịch sử Việt Nam còn có một tượng đài bất tử được khắc ghi từ sự hy sinh cao cả của một người thiếu niên – anh hùng liệt sĩ Nguyễn Bá Ngọc. Ở tuổi mười bốn, hành động quên mình cứu các em nhỏ dưới làn mưa bom của anh không chỉ là biểu hiện cao đẹp của tình đồng bào, mà còn là minh chứng hùng hồn cho tinh thần, khí phách của con người Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Anh lớn lên tại làng Ngọc Trà, một vùng quê nghèo nằm bên bờ sông Yên và bến phà Ghép hạ lưu – một trong những tọa độ giao thông huyết mạch nối liền huyết mạch Bắc – Nam. Trong những năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, bến phà Ghép đã trở thành một trong những mục tiêu đánh phá mang tính hủy diệt của không quân Mỹ nhằm cắt đứt sự chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Giữa không gian nặc mùi thuốc súng và rầm rập ý chí chiến đấu ấy, Nguyễn Bá Ngọc lúc bấy giờ là một học sinh lớp 4B của trường phổ thông cấp I xã Quảng Trung. Trong mắt thầy cô và bạn bè, anh là một người đội viên chăm ngoan, học giỏi, mang trong mình tâm hồn trong sáng nhưng đã sớm hun đúc ý thức trách nhiệm đối với gia đình và xóm làng.
Bước ngoặt lịch sử định mệnh diễn ra vào sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965. Đó là thời điểm máy bay Mỹ ồ ạt dội bom xuống khu vực xã Quảng Trung nhằm phong tỏa bến phà Ghép. Tiếng còi báo động rú vang, đất trời rung chuyển bởi những loạt bom đạn cày xới xóm làng. Khi bom đạn bắt đầu trút xuống, bố mẹ đi làm đồng vắng, Nguyễn Bá Ngọc đã nhanh chóng và bình tĩnh đưa các em nhỏ trong gia đình xuống hầm trú ẩn an toàn. Tuy nhiên, ngay khi vừa tạm yên vị dưới lòng đất, giữa tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ máy bay và tiếng nổ xé lòng của bom đạn, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thét hoảng loạn từ phía nhà hàng xóm – gia đình người bạn học cùng trang lứa tên là Khương.
Vào giây phút ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề, người thiếu niên ấy đã không lựa chọn sự an toàn cho bản thân. Bằng một phản xạ tự nhiên của lòng nhân ái và sự quả cảm phi thường, Nguyễn Bá Ngọc đã nhào lên khỏi miệng hầm, băng qua làn khói bom mù mịt để lao sang nhà bạn. Cảnh tượng trước mắt anh lúc đó vô cùng khốc liệt: ngôi nhà đã bị đánh sập, bạn Khương đã tử vong vì trúng bom, trong khi ba người em nhỏ của Khương (bé Oong, em Đơ và em Toanh) đang kêu khóc thảm thiết trong sự hoảng loạn tột độ. Không một chút do dự, Ngọc lấy thân mình che chở, vừa bế vừa dìu lần lượt các em nhỏ vượt qua trận địa để đưa xuống hầm trú ẩn. Khi đang bế em nhỏ cuối cùng đến gần nơi an toàn, giặc Mỹ tiếp tục thả bom bi dọc lối đi. Một mảnh bom tàn khốc đã găm sâu vào lưng của Ngọc. Dù bị thương rất nặng và máu tuôn đẫm áo, người thiếu niên ấy vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng để đẩy em nhỏ vào hầm an toàn rồi mới lịm đi.
Nguyễn Bá Ngọc được người dân và đồng đội đưa đi cấp cứu ngay sau đó tại bệnh viện huyện. Dù đã được các y bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá nặng, mất máu quá nhiều trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, anh đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965. Sự ra đi của anh ở tuổi 14 đã để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng trở thành một ngọn đuốc rực sáng, thổi bùng lên phong tào thi đua "Học tập và làm theo gương anh hùng Nguyễn Bá Ngọc" trong thế hệ thanh thiếu niên toàn quốc lúc bấy giờ. Để vinh danh hành động quả cảm vô tiền khoáng hậu ấy, Nhà nước đã truy tặng anh Huân chương Chiến công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2015.
Dưới góc nhìn lịch sử và văn hóa ở bậc đại học, câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc không đơn thuần là một câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm cá nhân. Đó là một hiện tượng mang tính thời đại. Hành động của anh phản ánh chiều sâu tư tưởng và giá trị nhân văn cao quý của dân tộc Việt Nam: "thương người như thể thương thân" và tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" được thấm nhuần từ người già đến trẻ nhỏ. Sự hy sinh ấy gửi gắm bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ ngày nay về lý tưởng sống, lòng vị tha và trách nhiệm xã hội. Anh đã chứng minh rằng: anh hùng không phải ở độ tuổi, mà ở sự lựa chọn mang tính nhân bản trong khoảnh khắc lịch sử thử thách nhất. Tên anh mãi mãi tồn tại cùng non sông, sống trong những mái trường mang tên Nguyễn Bá Ngọc và trở thành bài ca bất tử trong tâm khảm của các thế hệ Việt Nam.



